Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
Vì nửa đêm ho đến tỉnh dậy nên cả đêm Tạ Hà ngủ không ngon.
Sáng hôm sau càng không ăn được, mấy miếng cũng không ăn được.
Tối qua anh ho quá nặng, Khương Hoài trực tiếp đổi thuốc cho anh.
Vì sợ anh không thoải mái nên tốc độ truyền thuốc cũng chỉnh chậm lại.
Tạ Hành Dữ nhìn sắc mặt anh mệt mỏi, cậu vô cùng đau lòng.
Nghĩ đến việc anh thành ra như vậy là do mình dẫn đến thì càng hối hận không thôi.
Hận không thể quay lại mấy ngày trước để đánh mình lúc đó cho tỉnh táo lại.
Cậu ở bên giường không rời một bước, cậu nghĩ giá như mình có thể chịu đựng thay cho chú nhỏ thì thật tốt.
Cậu không muốn nhìn thấy anh phải khó chịu và đau đớn nữa, muốn anh mau khỏi bệnh.
Một túi thuốc truyền đến tận gần trưa mới xong.
Y tá mới rút tiêm ra, Tạ Hà đã không chịu nổi.
Anh bụm miệng, lảo đảo chạy vào nhà vệ sinh.
"Chú nhỏ!"
Tạ Hành Dữ vội vàng đuổi theo thì thấy anh đang dựa vào thành bồn nôn khan không ngừng.
Nhưng vì sáng nay hai miếng cũng không ăn được nên cũng không nôn ra được gì.
Cậu vươn tay ôm lấy đối phương, sợ anh ngã vì quá yếu.
Chỉ cảm thấy cả người anh khẽ run lên, thở hổn hển, tựa hồ sẽ ngất đi bất cứ lúc nào.
Tạ Hành Dữ không dám để anh đứng lâu, vội dìu anh về giường bệnh.
Tạ Hà ngồi trên giường thở dốc không dứt.
Hai hốc mắt anh đổ bừng, vì nôn khan nên đã chảy ra một ít nước mắt sinh lý.
Nhịp tim cũng rất nhanh, như thể có con thỏ bị nhét vào trong lồng ngực anh vậy.
Tạ Hành Dữ ngồi xổm trước mặt anh, nhẹ nhàng đưa tay lau ẩm ướt nơi khóe mắt.
Lòng bàn tay lướt qua môi đối phương, cảm thấy sắc môi còn nhợt nhạt hơn trước.
Đồ thủy tinh dễ vỡ này, đã không chịu nổi bất kỳ sức ép nào nữa rồi.
"Chú nhỏ..."
"Không sao." Tạ Hà chậm rãi chui vào trong chăn.
Nhịp tim đập liên hồi của anh cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!