Chương 35: Chỉ Cần Anh Nói Cậu Sẽ Tin

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hà trong đầu vô cùng rối loạn.

Không biết mình nên chú ý đến "Tạ Hành Dữ hôn mình" trước, hay là nên chú ý "Tạ Hành Dữ chạy" trước.

Bởi vì cái hôn môi...! Gặm cắn này xảy ra vào thời gian và địa điểm đều không đúng lúc, nhất thời anh không thể phán đoán được đối phương hôn mình vì mục đích gì.

Là trả thù đơn thuần, hay là...! thật sự có ý với anh ở phương diện kia?

Nghĩ đến đây, anh chợt nhớ tới chuyện lúc trước muốn hỏi Tạ Cẩn nhưng giữa chừng lại quên mất.

Anh muốn hỏi Tạ Cẩn, có biết xu hướng tính dục của Tạ Hành Dữ hay không.

Hiện giờ dường như không cần hỏi nữa rồi.

Cho dù Tạ Hành Dữ thậy sự chỉ muốn trả thù anh, nếu cậu thẳng sắt thép, sẽ không có khả năm xuống tay với đôi môi của một người đàn ông khác.

Huống hồ còn là chú nhỏ của cậu.

Tạ Hà mờ mịt đứng tại chỗ, cho đến khi tài xế không nhịn được xuống xe, nhẹ giọng hỏi: "Cậu hai, còn đuổi theo không?"

Đuổi?

Đuổi theo thì có thể làm gì, bây giờ anh muốn làm thế nào để cho Tạ Hành Dữ một giải thích khiến cậu vừa lòng?

Người muốn giết Tạ Hành Dữ là nguyên chủ.

Anh chỉ là người xuyên sách, nhưng anh cũng không thể nói với cậu mình là người xuyên sách được.

Nhưng nếu không nói, anh khó có thể tìm được một lời giải thích hợp lý, chứng minh chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủn mà đã tiêu tan hiềm khích lúc trước với Tạ Hành Dữ.

Từ muốn cậu chết, đổi thành chăm sóc cậu nhiều hơn.

Không lẽ...! Phải dùng lại "giấc mơ tiên đoán" đã từng nói với bác sĩ Khương sao?

Giấc mơ tiên đoán có thể giải thích việc tính cách anh thay đổi lớn.

Nhưng thâm cừu đại hận như "muốn một người chết", chỉ bằng giấc mơ tiên đoán mà đã có thể hóa giải sao?

Đừng nói Tạ Hành Dữ, đến anh cũng không tin.

Lời Tạ Hành Dữ vừa nói rõ ràng là cho anh một cơ hội.

Anh phải đưa ra một lý do hợp lý và thuyết phục trước khi đến tìm cậu để giải thích rõ ràng.

Anh hít sâu một hơi, lại nghe tài xế hỏi: "Cậu hai, chúng ta về nhà sao?"

"... Không, anh tự quay về đi." Tạ Hà nói "Tôi đi dạo bên ngoài."

"Đây..." Tài xế khó xử "Trời sắp tối rồi, bên ngoài không an toàn.

Cậu hai vẫn nên mau trở về nhà đi?"

"Không cần lo lắng cho tôi." Tạ Hà đi theo dọc đường phía trước "Anh về đi, đừng đi đi theo tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!