Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
*Gốc là : Tui không biết dịch ra như nào nên để tạm như trên nhóa
Tạ Hà rơi vào tình trạng nghi ngờ bản thân sâu sắc.
Suốt cả buổi chiều, anh suy nghĩ "Làm sao để Tạ Hành Dữ không hắc hóa?" Anh lo lắng đến mức rụng vài sợi tóc, sắp làm hỏng cả con rô bốt dọn dẹp ở nhà rồi.
Là một người thầy giáo, chức vụ của anh là dạy học và giáo dục, làm sao mà anh có thể không chữa cho một sinh viên đại học được?
Anh vừa ủ rột chau mày, Tạ Cẩn đột nhiên quay lại.
Sáng nay Tạ Cẩn về nhà muộn hơn bình thường, khi vừa bước vào nhà, y đã thấy em trai mình đang ngồi trên ghế sô pha suy nghĩ về cuộc đời, dường như không để ý đến y.
Vì vậy y nhẹ nhàng đi về phía trước, vươn tay lắc lắc trước mắt đối phương: "Tiểu Hà, sức khỏe của em không sao rồi chứ?"
Tạ Hà bừng tỉnh: "Không sao, em để bác sĩ Khương trở về rồi."
"Ừ, anh biết." Tạ Cẩn lấy ra một tập giấy ghim vào nhau "Kết quả sức khỏe của em anh đã lấy rồi."
Khi Tạ Hà nhận kết quả khám sức khỏe, cả người anh cứng đờ, như thể những trang giấy này nặng trĩu.
Anh không dám lật trang giấy ra, chỉ cận thận liếc nhìn Tạ Cẩn một cái, thấy sắc mặt y như thường, không có biểu hiện vui buồn đặc biệt nào.
Tạ Cẩn chắc chắn đã nhìn thấy kết quả, nếu y không phản ứng gì, có nghĩa là kết quả khám sức khỏe không có vấn đề gì lớn.
Tạ Hà thở phào, vừa định mở ra thì một bàn tay vươn ra, rút tập báo cáo kiểm tra sức khỏe: "Nửa ngày rồi mà chú nhỏ vẫn chưa mở ra, để con xem hộ nhé —— Ừm, hình như không có vấn đề gì lớn?"
"Vấn đề này còn chưa đủ lớn?" Tạ Cẩn ngồi xuống, nói với Tạ Hà: "Bác sĩ Khương nói với anh thân thể em quá yếu, lúc nào cũng ở trong nhà, thiếu vận động.
Cậu ta yêu cầu anh đốc thúc em ăn một ngày ba bữa đúng giờ, không được ngủ nướng rồi bỏ bữa sáng nữa, cũng nên ăn uống cân bằng dinh dưỡng, ăn nhiều hoa quả để bổ sung vitamin và nâng cao khả năng miễn dịch.
Nếu không có việc gì thì ra ngoài tắm nắng nhiều một chút, nhìn em vừa gầy vừa trắng như thế này đi, đã mấy ngày rồi không thấy ánh sáng vậy?"
Tạ Cẩn vừa nói vừa nhéo cổ tay anh, Tạ Hà cúi đầu liếc mắt nhìn sự khác biệt màu da giữa mình và anh trai, nghĩ anh trời sinh da trắng cũng trách anh sao? Cả gen ăn không béo này nữa, anh đâu còn cách nào khác.
Tạ Hành Dữ lật kết quả khám sức khỏe đến trang cuối cùng, là một tờ "Phiếu đề xuất chế độ ăn uống phù hợp", chỉ có tiêu đề là được in, phần còn lại đều viết tay: "Bác sĩ Khương còn là chuyên gia dinh dưỡng sao? Không nhìn ra thật, nhưng mà chữ viết tay này...! không đọc được từ nào hết, lần sau có thể in ra hết được không?"
"Cha đã yêu cầu cậu ta làm một bản rồi." Tạ Cẩn đưa một tờ giấy khác "Bệnh viện của họ sẽ sử dụng giấy và những thứ viết tay càng nhiều càng tốt, chủ yếu là để bảo mật.
Dù sao luồng thông tin bây giờ quá thuận tiện, nhưng "Biện pháp bảo mật" này có hơi cao tay quá, chẳng những người ngoài không hiểu được, mà chính chúng ta cũng không hiểu được."
Tạ Hà nhìn y với ánh mắt kính nể —— không hổ là tổng tài đại nhân, ngay cả trào phúng chữ viết tay của người khác cũng nói một cách có hàm dưỡng* cao như vậy.
*Bao gồm tu dưỡng, biết kềm chế, tiết chế bản thân.
Tạ Hành Dữ cất giấy đi: "Ngày mai con sẽ bảo đầu bếp chuẩn bị dựa theo bản khai này."
Tạ Cẩn gật đầu: "À đúng rồi, anh vừa mới đi đến đồn cảnh sát, bọn họ đã kiểm tra video giám sát và xác nhận nghi phạm đã mạo danh để nhận chuyển phát nhanh của Tiểu Hà, cả trên hộp và ống tiêm đều không có dấu vân tay của Tiều Hà.
Có thể kết luận rằng việc bỏ thuốc vào rượu ở buổi tiệc không liên quan đến Tiểu Hà, em vô tội còn nghi phạm vu oan hãm hại em."
Kết quả này Tạ Hà cũng không có gì ngạc nhiên, dù sao ký ức của nguyên chủ cũng sẽ không lừa anh, hơn nữa nguyên tác có máu chó thế nào thì cũng không thể làm ra những chuyện như tạo án oan sai, điều này phải có chuẩn bị kỹ lưỡng mới được.
"Chú nhỏ không thèm làm mấy loại chuyện này đâu." Tạ Hành Dữ nói "Vậy đã bắt được người sai khiến phía sau rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!