Chương 12: Thể Chất Dính Mưa Sẽ Lên Cơn Sốt

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hà đột nhiên có một linh cảm xấu —— anh sẽ không thật sự bị cảm lạnh đâu phải không?

Thân thể này quá tệ, dính chút mưa như thế mà cũng không chịu nổi, so với cơ thể ban đầu của anh cũng không khỏe hơn bao nhiêu.

Anh quay đầu u oán liếc nhìn Tạ Hành Dữ, thấy đối phương mím chặt môi, trên mặt hiện lên câu "Con không cố ý muốn trù chú nhỏ".

Tạ Hà lau khô mắt kính rồi đeo lên, giọng nói có chút âm mũi: "Về nhà trước đi."

Cơn mưa rơi như trút nước, ngắn ngủi vài phút đã nhuộm thẫm cả mặt đất.

Vì thời tiết rất nóng nên Tạ Hà cũng chỉ mặc một chiếc áo cộc tay, bên ngoài khoác áo sơ mi rộng thùng thình.

Bây giờ lại để mưa tạt vào, vết nước lan thành một mảnh, áo sơ mi mỏng dính ướt hết cả người.

Mặc dù trời mưa, nhưng cảm giác oi bức khó có thể dịu đi trong chốc lát, quần áo ướt sũng dính vào da thịt, khó chịu vô cùng, trong xe bật điều hòa khiến anh có chút lạnh.

Tạ Hành Dữ dường như nhìn ra được sự khó chịu của anh, cánh tay mò mẫm nắm lấy một bộ quần áo từ ghế trước: "Nếu chú nhỏ không chê thì hãy cởi áo sơ mi ra rồi mặc cái này của con đi."

Nơi này cách biệt thự khá xa, lại đang mưa nên xe không chạy nhanh được.

Tạ Hà do dự một chút, nhưng vẫn nhận lấy lòng tốt của đối phương, cởi chiếc áo sơ mi đã ngâm nước.

Tạ Hành Dữ đưa cho anh chiếc áo khoác mà mình không mặc tới, rũ mắt xuống nhìn thấy cánh tay lộ ra bên ngoài của anh.

Làn da anh trắng như thể quanh năm không thấy ánh sáng mặt trời, có thể nhìn thấy các mạch máu màu xanh nhạt ở bên trong khuỷu tay và những nốt chấm màu đỏ do máu rút để lại.

Khiến cậu nhớ đến một loại cá cảnh được nuôi ở nhà trước đây, có thân gần như trong suốt.

Con cá nhỏ trong suốt như thủy tinh, xinh đẹp mà mong manh.

Tạ Hà khoác áo của cậu, cảm thấy không quá vừa vặn.

Mặc dù Tạ Hành Dữ vẫn là học sinh, nhưng khung cơ thể của cậu đã nảy nở, quần áo cậu mặc cũng lớn hơn anh một size.

Anh đành phải xắn tay áo lên, tạm mặc cái này về nhà.

Nửa tiếng sau ba người mới về đến nhà, mưa vẫn chưa dứt, Tạ Hà vừa vào nhà đã nghe Tạ Cẩn nói: "Em mau đi tắm nước nóng đi —— lão Tần, đi nấu một chút canh gừng đi."

Tạ Hà nghĩ rằng không cần phức tạp như vậy, anh uống thuốc cảm là được rồi nhưng bản thân cũng không tự tin lắm nên vẫn ngoan ngoãn vào phòng tắm đi tắm.

Không biết do nước quá nóng hay là do nguyên nhân gì, anh vừa bước ra đã thấy đầu hơi mê man, ý thức mơ hồ.

Vì thế anh phải moi thuốc cảm từ trong ngăn kéo ra, uống qua loa hai viên rồi nằm xuống đi ngủ sớm, hy vọng ngủ một giấc dậy là có thể khỏi hẳn.

Nhưng mà cuối cùng thầy Tạ vẫn ôm những ảo tưởng viển vông về bản thân rồi.

Đầu anh mơ mơ màng màng, giấc ngủ cũng mơ mơ màng màng, nửa đêm thấy cổ họng khô rát như bị thiêu cháy, anh đành phải dậy để đi tìm nước.

Nhưng lúc anh ngủ không biết bình giữ nhiệt của mình để ở đâu mà bây giờ tìm không thấy, trong phòng cũng không có nước nên anh loạng choạng mò vào phòng khách, muốn lấy cốc thủy tinh trên bàn trà.

Bởi vì không muốn đánh thức người khác nên anh không bật đèn phòng khách lên.

Dựa vào ánh sáng yếu ớt từ phòng ngủ, anh lần mò trên bàn trà, cuối cùng cũng tìm được chiếc ấm thủy tinh, cầm lên lại thấy bên trong rỗng tuếch và không có một giọt nước nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!