Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
"Thầy Tạ! Thầy Tạ Hà!!"
Tiếng hét hoảng sợ của học sinh nữ vang lên bên tai nhưng lại như cách Tạ Hạ cách một lớp màng mỏng, cảnh tượng trước mắt dần bị bóp méo, mờ mịt rồi chìm hẳn vào trong bóng tối.
Cơ thể anh không kiểm soát được mà ngã về phía trước, khi ngã anh vô tình đụng phải một vật gì đó đặt trên bàn làm việc, một âm thanh giòn tan "Choang" vang lên, chiếc bình thủy tinh giữ ấm rơi xuống đất vỡ tan tành, bên trong chỉ còn một chút nước cùng vài viên câu kỷ đỏ tươi đã vụn nát, nhìn giống như những vệt máu bắn tung tóe vậy.
Tạ Hà chậm rãi khép lại đôi mắt, trước mắt chiếu lên từng đoạn phim như đèn kéo quân.
Bên tai anh bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, có một suy nghĩ mãnh liệt nói cho anh biết —— anh sắp chết rồi.
Mặc dù anh đã chuẩn bị tinh thần khi được chuẩn đoán mắc bệnh nan y cách đây nửa năm trước, nhưng vẫn không cam lòng để đột ngột rời xa thế gian vào lúc này.
Anh vẫn còn chưa hoàn thành xong bài giảng của học kỳ này, và còn chưa có thời gian để chào tạm biệt các sinh viên nữa.
Còn chưa kịp ở ngôi nhà mới mà anh vừa trang hoàng.
Còn chưa kịp ăn hết những món muốn thử mà không dám thử.
Còn chưa kịp...!
Rất nhiều thứ "Còn chưa kịp..." thì sinh mệnh lại đột ngột kết thúc, ý nghĩ cuối cùng hiện lên trong đầu anh là vậy mà anh lại chết trước mặt học sinh của mình.
Dường như anh nghe được tiếng kêu gào của học sinh nữ kia, đứa trẻ này chắc hẳn sợ hãi lắm, nhìn thầy chết trước mặt mình chắc chắn sẽ để lại bóng ma tâm lý.
Sớm biết như vậy, lẽ ra anh nên nhờ văn phòng trả lại quyển sách cho học sinh này.
"Thầy Tạ Hà!"
Học sinh nữ vươn tay theo bản năng muốn đỡ lấy thân thể đang ngã xuống.
Khi trang sách vội vàng lay động, trong đó mơ hồ hiện ra hai chữ "Tạ Hà".
Vô số thông tin dường như thoát ra khỏi nhưng trang sách được lật mở, rồi mạnh mẽ tràn vào cơ thể đang dần mất đi sức sống của nó.
*
Cảm giác nghẹt thở dần dần rút đi, Tạ Hà mở mắt ra, con ngươi sau mắt kính hoàn toàn mờ mịt.
Anh đang ngồi trong phòng ngủ, nhìn cách bày biện trong phòng thì rõ ràng không phải bệnh viện, cũng không phải nhà của anh.
Chuyện gì thế này?
Không phải anh đã chết rồi sao?
Còn chưa kịp nghi ngờ xong thì đột nhiên thái dương của anh đau như bị kim đâm.
Hàng loạt thông tin bị ép buộc nhét vào đầu anh, trong đó còn có rất nhiều ký ức không thuộc về anh.
Cơn đau dữ dội kéo dài vài giây rồi mới dịu dần, anh kinh ngạc nhìn xuống đôi bàn tay của mình —— một đôi bàn tay trắng nõn gầy guộc, móng tay tròn nhẵn.
Mặc dù rất giống tay của anh nhưng trên ngón tay lại không lưu lại dấu vết chai mỏng vì hàng năm cầm bút.
Đây không phải là cơ thể của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!