"Thiếu gia"
Nhìn thấy Franz, Gilliam và Rhuk liền đứng bật dậy chào. Franz gật đầu đến cạnh bên đám người Salah vẫn còn bất tĩnh nói.
"Bọn họ sao rồi?"
"Bọn họ bị Mộng Yểm nhập vào, hiện giờ rất nguy hiểm. Lam y giáo chủ đại
nhân đã dùng phù quan thuật kéo dài cho họ được 2 ngày, nếu không có
biện pháp thì e rằng họ sẽ đi thôi."
Gilliam ủ rủ nói. Chưa bao
giờ Tử thần bọn hắn lại bị chịu thiệt đến như vậy, cả đội sáu người hầu
như đều bị đánh cho tơi tả, nếu không có Emon thì không biết liệu Tử
thần có còn hay không.
"Cảm ơn ngài, Lam y giáo chủ, ta nợ ngài một cái nhân tình."
Franz khẽ khom người cảm ơn Lam y giáo chủ, luận về cấp bậc thì hai người
ngang hàng, ở Lion đại lục hành động khom người như thế là biểu lộ sự
biết ơn sâu sắc. Lam y giáo chủ vội nói.
"Bonaparte Thánh kỵ sĩ,
ngươi là người của giáo đình, mà bọn hắn cũng có thể coi là tùy tùng của ngươi. Nên cứu họ là việc ta phải làm đấy."
Lam y giáo chủ lại thở dài.
"Nhưng ta chỉ kéo dài cho họ được hai ngày, nếu trong hai ngày không thể cảnh
tỉnh được họ thì tâm trí của họ sẽ bị Mộng Yểm chiếm mất, như thế chỉ
còn đường chết mà thôi."
Nhưng trái ngược với vẻ ủ rũ của mọi người Franz rất tự tin nói.
"Ta tin rằng Klein sẽ làm được, bởi vì hắn là Tử thần."
Đúng lúc này một Trừng giới kỵ sĩ tiến vào nói.
"Giáo chủ đại nhân, bên truyền tống trận có một người đến. Người đó ăn mặc rất kỳ lạ, nói là thuộc hạ của Thánh kỵ sĩ đại nhân."
"Mau đưa hắn vào đây."
Lam y giáo chủ khẽ phất tay nói. Quả nhiên lát sau có một Tử thần tiến vào, dáng người nhỏ bé, trên mặt là chiếc mặt nạ hình chim hạc. Tử thần đó
bước đến trước mặt Franz.
"Thiếu gia"
"Tốt rồi, Rose, ở đây ngươi không cần mang mặt nạ."
Thì ra Tử thần này chính là Rose, mặt nạ gỡ ra, một gương mặt dễ thương,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!