"Bắn tên"
Lập tức hơn trăm mũi tên kéo thành hình vòng cung mang theo đủ loại màu sắc đấu khí bay thẳng về đội hình của Cấm quân.
"Đấu khí phóng ngoại, tất cả đều là Đại đấu sư, tất cả nấp sau chiến mã"
Pecival vội vàng ra lệnh, dù sao đây là thế giới ma pháp, mũi tên của Đại đấu sư được gia trì đấu khí cũng không phải là dễ tránh vậy đấy. Tả luân nhãn trong mắt Franz lại lóe lên màu đỏ yêu dị, trong lúc tên được phóng ra hắn đã đứng trước xe ngựa, hai tay kết ấn đập xuống đất.
"Thổ độn – Thổ tường thuật"
"Phập, phập.."
Trong sát na đó một bức tường đất dựng lên che chắn cho hai nữ trong xe ngựa. Franz thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng kinh ngạc vô cùng. Những mũi tên này cơ hồ đều muốn xuyên qua cả tường đất, tuy nói thổ tường thuật chỉ là nhẫn thuật loại C nhưng sức phòng ngự của nó không phải là thấp, không ngờ lại bị những mũi tên này suýt nữa đột phá, quả nhiên không thể khinh thường người ở thế giới này.
Tuy hai nữ được an toàn nhưng Cấm quân lại không được như thế. Nếu như bình thường thì với khôi giáp của bọn hắn không hề sợ những mũi tên kia, nhưng với khoảng cách chỉ hơn một trăm bước, đối thủ thực lực ngang bằng lớp khôi giáp cũng không thể bảo vệ được bọn hắn. Chỉ một loạt tên qua đi Cấm quân đã tử thương hơn ba mươi người, chiến mã chỉ còn lại vài chục con, Pecival cũng bị một mũi tên trúng tay phải.
"Chết tiệt, không thể tiếp tục như thế này được."
Franz trầm giọng nói với Pecival, một loạt tên qua đi, đối phương không có vẻ gì là muốn tiếp tục xông lên, có hồ là muốn dùng cung tiễn để tiêu hao bọn hắn. Pecival nghiến răng rút mũi tên ra, một vòi máu phun thẳng vào mặt hắn, nhìn thế này xem ra hắn cũng không còn lực chiến nữa rồi.
"Điện hạ, xin ngài hãy cùng Bonaparte Tử tước rút lui khỏi đây, quay về Hoàng gia học viện, thuộc hạ sẽ cản phía sau."
Đội trưởng đội Cấm vệ quỳ xuống nói với Pecival, xung quanh Cấm quân cũng biểu đạt ý chí như thế. Pecival đôi mắt hơi nhòe vỗ vai viên đội trưởng.
"Ta mắc nợ các ngươi"
"Thề chết bảo vệ điện hạ."
Cả đội Cấm quân hô vang lên, Pecival và Franz lên ngựa dẫn theo mười kỵ sĩ quay lại đường cũ, ở lại còn hơn một trăm Cấm quân còn có thể chiến đấu được. Bên kia tên áo đen dẫn đầu cũng nhận ra được điều này liền nở một nụ cười lạnh.
"Các ngươi thoát được sao? Toàn quân, giết"
Hơn một trăm kỵ binh liền xông về phía Cấm quân, phía sau là một đội cung tiễn thủ chạy sau yểm trợ, tên bắn về phía đội hình của Cấm quân. Viên đội trưởng nhìn từng người, từng người anh em ngã xuống, trong lòng quặng đau, những người ở đây đều là thân vệ theo Hoàng tử nhiều năm, tình cảm không phải chỉ là một sớm một chiều. Hắn cắn răng xoay người lại với Cấm quân, trường thương trên tay vung vẫy hét lên.
"Anh em, nói cho chúng biết chúng ta là ai?"
"Kỵ sĩ Cấm quân"
Cả đội liền hô vang đáp trả.
"Cho chúng biết kỵ sĩ chúng ta như thế nào?"
"Khiêm tốn"
"Vinh dự"
"Hi sinh"
"Anh dũng"
"Liên mẫn" (Trắc ẩn, thương người)
"Nghị lực"
"Thành thật"
"Công chính"
Đây chính là tám đức tính của kỵ sĩ, mỗi lần hô vang lên như đánh một hồi trống vào trong lòng mỗi người. Bọn hắn là kỵ sĩ cao quý, điều đầu tiên bọn hắn học được chính là tám điều này, chỉ khi bọn hắn thực hiện được tám đức tính này thì mới chân chính là một người kỵ sĩ. Viên đội trưởng mãn nguyện gật đầu, trường thương lại đưa về phía trước gầm lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!