Tôn Ngọc Hà: "Sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày?"
Hứa Huy gật đầu.
"Ái chà." Tôn Ngọc Hà cầm bia lên, "Ai thế?"
Hứa Huy: "Bọn cậu không biết đâu, tớ cũng chỉ trùng hợp gặp mà thôi."
Tôn Ngọc Hà nheo mắt nhìn Hứa Huy, hơi tò mò nói: "Là một em à?" Hứa Huy cười một tiếng, "Ừ, em gái, đã để lại phương thức liên lạc."
"Biết ngay mà." Tôn Ngọc Hà chậc chậc hai tiếng, cảm khái, "Cái duyên đàn bà này của cậu……" bia hơi bị đông đá, đặt lại xuống bệ bếp, lại nói, "Em đó thế nào?"
Hứa Huy: "Bình thường."
"Xinh không?"
Hứa Huy bĩu môi, "Thường thôi."
Tôn Ngọc Hà ối một tiếng, "Cậu đừng khó tính đến vậy được không hả."
Hứa Huy hiếm khi thành khẩn một phen, "Em này thật tình nhìn rất thường."
"Thường mà cậu còn để lại phương thức liên lạc?"
Hứa Huy: "Gặp mấy lần lận, để thì để thôi."
Tôn Ngọc Hà: "Điện thoại của cậu chắc sẽ bị gọi nổ máy."
Hứa Huy nhún vai.
Tôn Ngọc Hà rất có hứng thú với nữ sinh bỗng dưng ở đâu ra này, "Cậu nói em này nhìn thường thôi ý là xấu à?"
Hứa Huy thử nhớ lại, hình ảnh hiện ra trong đầu không phải là khuôn mặt của Bạch Lộ, mà là cái hôm sau khi ra khỏi bệnh viện, họ cùng ngồi xe buýt, Bạch Lộ đứng trước mặt cậu, bóng lưng thấp bé nhỏ xinh.
Cô có mái tóc loăn quăn, dưới ánh nắng ánh lên màu hoe hoe vàng.
"Cũng…… không phải là xấu." Hứa Huy nói, "Chỉ là thường thôi."
"So với Tiểu Diệp thì sao?"
Hứa Huy lắc đầu, "Không đẹp bằng Tiểu Diệp."
"Làm sao quen vậy?"
"Cái lần bọn mình đứng đầu ngõ chơi tuần trước, không phải là trời đổ mưa sao, cô ấy đến trú mưa." Tôn Ngọc Hà nhớ tới hôm đó, "À……." Khoé miệng nhếch lên cười, "Không phải là cố ý chứ, sao lại có thể dễ dàng chạy vô đúng nhà của một anh đẹp trai để trú mưa. Sao xưa giờ chưa có em nào lên nhà tớ trú mưa cả?"
Hứa Huy ngó cậu ta với ánh mắt khinh bỉ. "Nhà cậu ở tầng 11, lên tới chỗ cậu để trú mưa mới gọi là cố ý đó." Giọng của cậu lại khẽ dần, rồi lẩm bẩm, "Nhưng mà quả thực rất có duyên với cô ấy, rất nhiều chuyện đều đụng mặt nhau."
"Hiếm khi cậu nói chuyện duyên phận về đứa con gái nào." cậu ta nhìn Hứa Huy, "Có duyên thì nhích thôi."
Hứa Huy liếc cậu ta, "Nhích cái gì?"
Giọng điệu của Tôn Ngọc Hà mang chút ganh tị: "Dù sao loại chuyện này cậu luôn như diều gặp gió."
Hứa Huy lắc đầu, có chút bất đắc dĩ.
"Cậu chưa gặp đâu, thật tình rất bình thường."
"Mẹ…… được lời còn khoe mẽ." Tôn Ngọc Hà không nhịn được chửi một câu, phía ngoài vọng lại tiếng Đại Hải đang rống: "Bia đâu?! Mẹ nó, bia đang bị hai chúng bay uống lén có phải không!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!