Họ đứng bên cửa một hồi.
Sự im lặng của Hứa Huy mang ý nghĩa riêng.
Cuối cùng vẫn là Bạch Lộ mở miệng, hỏi Hứa Huy: "Hôm nay nguyên ngày cậu đều ở nhà sao?"
Hứa Huy vò vò tóc, so với sự dè dặt của Bạch Lộ, cậu có vẻ tuỳ ý hơn nhiều. Cũng không biết chợt nhớ tới cái gì, Hứa Huy thì thầm: "Em không biết à?"
Bạch Lộ hơi hé miệng, ngước mắt. Hứa Huy đứng từ trên cao nhìn xuống, khoé miệng mang một nét cười nhạt.
"Hôm qua tôi nghe điện thoại, không phải em đã nghe rất cẩn thận à?" Bạch Lộ giống như bị phát hiện ra gì đó, đầu lại bất chợt cúi xuống.
Hứa Huy cười cười, đang tính nói gì, bị một cái hắt hơi của Bạch Lộ cắt ngang.
"Xin lỗi." Bạch Lộ vội vàng che miệng, sụt sịt mũi. Hơi ngại ngùng xoay người đi, giọng mũi rất nặng, nói: "Vậy mình không làm phiền cậu nữa, mình đi đây."
Hứa Huy gọi Bạch Lộ lại, nhíu mày.
"Bệnh của em vẫn chưa khỏi?"
Bạch Lộ cúi đầu, khẽ nói: "……. Ừm, xin lỗi."
Hứa Huy cảm thấy hoang đường, "Cái này em xin lỗi tôi làm quái gì."
Bạch Lộ vẫn giữ tư thế che miệng, không nhúc nhích. Hứa Huy nghiêng người chừa chỗ, nói: "Vào trong nghỉ ngơi một lát đi."
Bạch Lộ khẽ gật đầu, theo Hứa Huy vào trong nhà.
Hứa Huy đến bên sô pha, lại cầm thuốc lá trên bàn lên hút. Bạch Lộ ngồi ngay ngắn một bên trên chiếc ghế.
Bạch Lộ nhìn góc bàn, khoé mắt thấy Hứa Huy đang ngồi tự lo hút thuốc, vò đầu tóc, ngáp mấy cái. Cô tuy là đã được cho vào trong, nhưng Hứa Huy cũng không hỏi cô có muốn gì không, ngay cả một ly nước theo phép xã giao bình thường cũng không có.
Cậu không quan tâm đến người khác lắm, đại khái là vì bình thường đều là người ta quan tâm đến cậu, cậu không có khái niệm về việc săn sóc, cũng không có thói quen săn sóc.
Thuốc lá khiến cho cơn buồn ngủ của Hứa Huy tan đi hơn nửa, cậu ngồi trên sô pha trò chuyện với Bạch Lộ.
"Bọn em học hành cũng không bận?"
Bạch Lộ gật đầu, "Không bận."
Hứa Huy, "Em cũng là học sinh cấp ba à, lớp mấy rồi?"
Bạch Lộ khẽ cười với cậu, dịu giọng nói: "Cậu thấy mình như lớp mấy?"
Hứa Huy vui lên, nhướng mày, cằm hơi nhếch.
"Tôi thấy em giống như học sinh cấp một."
Bạch Lộ mím môi.
Hứa Huy rít một hơi thuốc, "Em quá nhỏ con." Nhìn chăm chú, lại bổ sung một cách chê bai, "Dáng người cũng lùn."
Bạch Lộ không quan tâm lắm, sờ sờ mũi, đầu mới nhớ ra việc gì, mở miệng nói: "Không chừng mình còn lớn hơn cậu."
Hứa Huy cười khẩy một tiếng, "Không có khả năng."
Giọng của Bạch Lộ dịu dàng mềm mỏng.
"Mình là sinh vào mùng sáu tháng chín cơ……."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!