Sự thật chứng minh, Bạch Lộ đã hoàn toàn xem nhẹ sức mạnh của bệnh cảm lạnh, đừng nói hai ngày, muốn kéo dài mười ngày cũng chỉ là chuyện nhỏ như một bữa ăn sáng.
Tối ngày mười chín, Bạch Lộ tìm thầy Bao Kiến Huân xin phép nghỉ.
Thứ bảy vốn là ngày ôn bài, không có tiết học, thầy Bao rất thoải mái cho phép nghỉ, thậm chí còn bảo cô Chủ Nhật cũng khỏi đến lớp, ở nhà tĩnh dưỡng triệt để.
Bạch Lộ biết rõ sự hào phóng này của thầy giáo là vì cho cô nghỉ học hoàn toàn là vì lo lắng cô sẽ lây bệnh cho người khác.
Bao Bao Kiến Huân là thầy giáo dạy toán, từ năm lớp mười đã phụ trách lớp của cô, năm nay ba mươi tuổi, đã dẫn dắt học sinh hai khoá tốt nghiệp, thuộc loại nghiêm túc cẩn thận, ngày thường không tuỳ tiện nói cười.
Bạch Lộ cầm giấy phép của Bao Kiến Huân cấp, không dự tiết tự học buổi tối, về ký túc xá trước.
Trong phòng hiện giờ chỉ còn lại mình cô. Thứ Tư tuần trước tan học về tới, cô phát hiện đệm chăn cùng đồ đạc của Tương Như đã bị đem hết đi, xuống chỗ dì trông coi ký túc xá hỏi, mới biết là người nhà của Tương Như đã đến lấy.
Cô không chạm mặt họ, nếu không cô rất muốn hỏi xem tình hình của Tương Như bây giờ ra sao rồi.
Bên cạnh bàn học dựng một cây dù, xếp lại ngay ngắn thẳng thớm. Bạch Lộ dùng di động tra tuyến đường đến bệnh viện II, ghi nhớ rõ sau đó tắm rửa giải đề, rồi vào giường nằm ngủ.
Thứ Bảy cũng là một ngày nắng, dự báo thời tiết nói khoảng 22 tới 28 độ C, Bạch Lộ gấp đồng phục lại cất đi, thay một chiếc áo vải lanh màu trắng tay ống loa, một chiếc quần dài màu nâu nhạt, khoác ba lô, đeo khẩu trang, chậm chạp đi tới bến xe leo lên xe buýt ngồi.
Hai hôm trước thức trắng đêm làm đề luyện thi, lại không uống thuốc, tình trạng sức khoẻ của Bạch Lộ đã tệ đến mức báo động, ngồi chen chúc trong xe buýt nóng bức bị xô đẩy đã đời, lúc leo xuống xe suýt nữa cắm đầu ngã quỵ.
Giao thông trước bệnh viện II ùn tắc kinh khủng, Bạch Lộ len qua lách lại để băng qua con đường đang kẹt cứng như bị táo bón, mãi một hồi mới mò được tới cửa bệnh viện.
Cuối tuần, bệnh viện chật kín bệnh nhân, Bạch Lộ đứng dưới ánh nắng hừng hực tự quạt mát cho mình.
Cô tìm đến khu nội trú, là một toà cao ốc độc lập, tổng cộng bốn mươi tầng lầu, đứng dưới lầu ngước đầu nhìn lên, quả là kỳ quan. Khu đất phía sau đang thi công, hàng rào vây lại, bên trong đang đào móng. Căn cứ theo độ sâu mà đoán, thêm một toà cao ốc bệnh viện bốn mươi tầng chắc sẽ thành hình vào năm sau.
Bạch Lộ là người địa phương, thuở nhỏ cũng đã từng đến bệnh viện II, cô nhớ khi ấy quy mô của bệnh viện chỉ mới được một phần năm so với hiện giờ. Không ngờ chỉ trong vòng mười năm ngắn ngủi, thân thể con người có thể biến thành yếu đuối như vậy.
Bạch Lộ bước vào trong cao ốc, máy lạnh bên trong chạy mạnh đến độ cô rùng mình một cái.
Không ít bệnh nhân đang ngồi nghỉ ngơi trong gian phòng dưới lầu một, bác sĩ thoăn thoắt đi tới đi lui, vẻ mặt nghiêm trọng, áo khoác trắng tung bay phần phật.
Bạch Lộ xoa xoa tay, lấy một chiếc áo mỏng từ trong ba lô ra, khoác lên người. Tìm đến quầy phục vụ, Bạch Lộ đang tính hỏi thăm, vừa mở miệng đã hắt hơi một cái.
"……Xin lỗi." Bạch Lộ vội vàng rối rít lục ba lô tìm giấy lau, một tay che miệng nói.
Mặt y tá không đổi sắc, "Em cần hỏi gì?" Bạch Lộ: "Em đến thăm một người bạn, nhưng mà không biết cậu ấy ở trong phòng nào."
Y tá: "Tên là gì?" Bạch Lộ: "Hứa Dịch Hằng, hứa của "hứa hẹn", dịch của "dễ dàng", hằng của "bền vững"."
"Xin đợi chút……." Rất nhanh y tá đã tìm ra, "Hứa Dịch Hằng, khu bảy, A710."
"Dạ cám ơn."
Bạch Lộ đi đến trước thang máy đợi, ngước đầu ngó bản liệt kê các khu vực trong bệnh viện. Dưới khu bảy có hai khoa — nội khoa thần kinh, phục hồi chức năng.
"Đính đoong" một tiếng, thang máy đã tới, Bạch Lộ theo mọi người tiến vào.
Mùi thuốc trong bệnh viện làm cô nhức đầu, trong thang máy mỗi một người tựa như đều mang mùi cồn sát trùng trên mình.
Ra khỏi thang máy, hành lang trên lầu không có nhiều người, Bạch Lộ lần theo bảng chỉ đường, tìm đến A710.
Cửa phòng bệnh này không mở, tuy nhiên cửa phòng bên cạnh mở toang, là một phòng bình dân, ba giường. Bạch Lộ liếc mắt nhìn đồng hồ, chưa đến mười giờ.
Cô đi một vòng quanh phòng bệnh. Có một phòng bệnh bên cạnh A710 nằm ngay ở khúc quanh, bên đó là phòng bốn giường, xung quanh không có thang máy hoặc cầu thang.
Bạch Lộ chui vào trong góc phía đó ngồi trên ghế nghỉ ngơi. Đợi thêm mười mấy phút đồng hồ, hơi nhàm chán, Bạch Lộ lấy móc từ trong ba lô ra một cuồn sổ tay từ vựng Anh ngữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!