Vĩ Thanh
"Hàng Châu mấy ngày này thật hết thuốc chữa."
Bì Ché bật quạt điện nguyên đêm mà mới sáng sớm vẫn thức dậy do quá nóng.
"Rốt cuộc thì đến khi nào mới lắp máy lạnh—-!" Rống lên một
tiếng, "Không phải là trường đã nói năm nay có hy vọng sẽ lắp sao! Mẹ nó vẫn còn một năm nữa mới tốt nghiệp, có thể dùng đến không đây!"
Bé Ba cũng thức luôn, ngồi trên giường, "Cổ phiếu chết của trường mà cậu cũng tin sao, ngây thơ."
Bì Ché leo từ trên giường tầng xuống, Bé Ba ngạc nhiên, "Cậu xuống giường sớm thế này làm gì, hôm nay không có lớp."
Bì Ché vừa chải đầu vừa nói: "Đám người bên khoa của Cọng Giá
đón sinh viên mới, còn phải lãnh sách nữa. Sách bị chất hết trong phòng
thực nghiệm chưa mang về, tớ và Trương Hiểu Phong mượn một chiếc xe kút
kít." Nói tới đây, Bì Ché lại leo lên bên giường của Bé Ba, "Cậu xuống
đi, cùng đi giúp!"
Bé Ba lồm cồm bò xuống giường, Nhỏ Út cũng bị Bì Ché lôi xuống.
Ba người lững thững rửa ráy mặc đồ, Bì Ché hỏi: "trưởng phòng đâu?"
Nhỏ Út: "Sáng sớm đã đi mất rồi."
"Lại chạy—-"
Nói chưa xong, cửa phòng ký túc xá bị người mở ra từ bên ngoài,
ba cô ngoái đầu nhìn Bạch Lộ vừa bước vào phòng, mắt Bì Ché như muốn lọt tròng.
"Ta fuck?"
"Ta fuck??"
"Ta fuck???!!!"
Đánh răng vẫn còn đang ngậm, Bì Ché chấn động nói: "Mỹ nữ em đâu ra? Đi lộn phòng rồi phải không!"
Bạch Lộ đến bên bàn học, đặt cặp xuống.
"Đừng ồn ào." Quay đầu nhìn cô ấy một cái, "Cậu cũng không sợ nuốt phải kem đánh răng sao."
"Không sợ." Bì Ché nói chắc chắn, "Đã nuốt hết xuống rồi."
"Oẹ—-" Bé Ba và Nhỏ Út bị cô ấy làm cho phát gớm, đẩy Bì Ché vào trong phòng tắm.
Nhỏ Út chạy đến bên cạnh Bạch Lộ, "trưởng phòng, hôm nay cậu thật đẹp."
"Đúng vậy." Bé Ba cũng chạy lại, đánh giá từ trên xuống dưới,
"Tình huống gì đây, bao năm qua cũng chưa từng thấy cậu trang điểm bao
giờ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!