Chùa Phổ Tế có từ thời Càn Long, được xây trên một mảnh đất bằng phẳng thoáng đãng giữa lưng chừng núi, là ngôi chùa nhiều nhang khói nhất trong nguyên toà núi Phổ Đà này.
Quanh năm suốt tháng, từ sớm đến tối, du khách không ngừng.
Mấy cô cậu trẻ tuổi vừa chuyện trò vừa rảo bước, đến một ngõ nhỏ yên tĩnh, phát hiện một ngôi nhà trọ.
Quán trọ không lớn, phong cách rất giản dị, có một cái sân nhỏ lát gạch xám, trong sân có cây, cành lá rậm rạp, bên cạnh gốc cây có một chiếc giếng cổ, bên miệng giếng có treo mấy sợi giây thừng thô, lớn cỡ chừng hai ngón tay.
Gian nhà xây ba mặt, vây quanh sân, tường trắng mái đen, không bày biện dư thừa chỗ nào, cổ kính trầm lắng y như ngọn núi vậy.
Tiến vào trong quán trọ, trước cửa không có nhân viên tiếp đón, loáng thoáng nghe thấy phía trong một gian phòng cửa để mở có tiếng quân cờ.
Tôn Ngọc Hà bước tới trước tiên, gõ gõ cửa phòng.
"Có ai không? Muốn ở trọ."
Phía trong có hai tiếng bước chân, rồi mới có một ông già lững thững bước ra.
"Còn phòng không ạ?" Tôn Ngọc Hà hỏi.
Ông cụ tóc bạc phơ da đồi mồi, nhưng mắt sáng quắc mạnh mẽ, chắp tay sau lưng, nói: "Còn, muốn mấy phòng?"
Tôn Ngọc Hà cũng không hỏi ý kiến những người sau lưng, trực tiếp đáp: "Dạ năm phòng."
"Đưa thẻ chứng minh cho tôi."
Đăng ký xong, ông lão lấy chìa khoá, bảo: "Phòng không nằm cùng một dãy, có được không?"
"Dạ không sao."
Những người phía sau lưng rất yên lặng, mọi người trong bụng đều đang nghĩ xem năm căn phòng thì chia như thế nào.
Rất nhanh chóng, nhận được chìa khoá, Tôn Ngọc Hà nhìn một lượt, sau đó đưa cho bốn cô gái mỗi cô một chiếc, bản thân giữ lại một chiếc.
"Hiểu hết rồi ha." Tôn Ngọc Hà đứng một bên phán như thánh, "Vào phòng bỏ đồ xuống, nghỉ chân một lúc, hai mươi phút sau tập hợp ra ngoài ăn."
Phất tay một cái, sảng khoái nói: "Cần dắt ai theo thì dắt hết đi!"
Bà con đều cười cười ý vị sâu xa, Bì Ché vỗ về Nhỏ Út đang mếu máo.
Nhỏ Út rưng rưng, "Độc thân không có nhân quyền sao….."
Bì Ché dỗ dành: "Ngoan nào, tí về mua sô cô la cho em."
Bạch Lộ vỗ vỗ Hứa Huy, "Đi thôi."
Hứa Huy thản nhiên: "Ừ."
Không biết có phải do Tôn Ngọc Hà cố tình sắp xếp, trong năm phòng, bốn căn kia đều ở lầu hai, chỉ có mỗi căn của Bạch Lộ và Hứa Huy là ở lầu một.
Mở cửa phòng liền trông thấy ngay cửa sổ nằm đối diện,
Cũng không rõ là do cửa Phật thiêng không phòng kẻ gian, hay là trên đảo vốn có truyền thống kiểu như không nhặt của rơi hoặc cửa nhà ban đêm không cần đóng, cửa sổ các phòng lầu một đều mở hết ra thông gió, bên ngoài cũng không có song sắt, tầm nhìn rộng mở, có thể trực tiếp trông thấy cây cổ thụ trong sân.
Không khí tươi mát lạ thường.
Đặt hành lý xuống, Bạch Lộ hỏi Hứa Huy: "Cậu muốn ngủ giường nào?"
"Tuỳ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!