Đêm xuống, trời tối dần.
Toà cao ốc 24 tầng ở quảng trường, tầng thứ 11 là nơi chính giữa, tầm nhìn rộng rãi.
Sau khi xuất viện, trừ những trương mục cần đối chiếu, ngoài ra thì tất cả mọi việc khác trong quán, Hứa Huy đều giao cho Tôn Ngọc Hà xử lý.
Xử lý không tồi.
Chín giờ tối, quán đang kinh doanh, trong phòng bar, một bàn đầy nữ sinh đang chuyện trò vui vẻ.
Không biết đang thảo luận đề tài gì mới lạ, bọn họ lâu lâu lại cười ầm lên.
Quanh đây đều là sinh viên kiểu vậy, tìm địa điểm tụ tập, hào hứng phấn khởi kéo tới, chơi đến hỉ hả, sau đó hài lòng mỹ mãn ra về.
Mỗi lần bọn họ ra ngoài, không nhất định biết chắc sẽ đi nơi nào, nhưng đều nhất định biết rõ nơi chốn quay về.
Cậu ngồi yên tĩnh lặng lẽ ở một nơi gần tấm cửa kính sát đất.
Tôn Ngọc Hà vì chiều nay đã uống quá nhiều rượu, làm ổ trong chiếc sô pha phía đối diện đang dưỡng thần.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khu phố đại học lấp lánh ánh đèn, nhìn hồi lâu, sẽ có một ảo giác là trời bị úp ngược, bao nhiêu ánh sao đều rải đầy mặt đất.
"……. Cậu nhìn cái gì đó hả?" Hứa Huy ngoái đầu, Tôn Ngọc Hà chuếch choáng tỉnh dậy, trên người vẫn còn mùi rượu.
"Không có gì." Cậu lẩm bẩm
Tôn Ngọc Hà ngồi lên, chà chà mặt, ngáp một cái, ngoái đầu gọi một nhân viên phục vụ tới.
"Lấy giúp anh một ly nước lạnh!"
Lại nhìn về phía Hứa Huy, "Cậu uống chút gì không?"
Hứa Huy lắc đầu, Tôn Ngọc Hà nhìn một hồi, nói: "Sao thế, lại rầu rĩ gì nữa?"
"Không có gì."
Nước lạnh được đem tới, Tôn Ngọc Hà uống một ngụm lớn.
"Đã!"
Hứa Huy vẫn yên lặng, Tôn Ngọc Hà tỉnh táo một chút, nhìn cậu chăm chú.
"Không phải là người ta đều nói rõ ràng hết rồi sao." Tôn Ngọc Hà bảo, "Vốn là không có quan hệ, trước đây nhỏ kia gạt cậu thôi."
Vừa nghĩ bản thân mình cũng từng tin lời của Hoàn Tâm Oánh, Tôn Ngọc Hà lại nổi giận.
"Mẹ kiếp, cái tài bịa chuyện của con nhỏ đó cũng thật là âm hiểm! Tớ thật nên tìm cách trị cho nó chết mẹ nó đi!"
"Ồ, anh Hà lại tính trị chết ai nữa đây." Tiểu Phương đi ngang qua đây, nghe thấy lời của Tôn Ngọc Hà, "Anh sao có nhiều người muốn trị chết vậy cơ chứ."
"Biến biến biến! Cút qua bên!"
Tiểu Phương tươi cười toe toét rởi khỏi, Tôn Ngọc Hà lại nói với Hứa Huy: "Không phải Bạch Lộ cũng đã nói rồi sao, hai người bọn họ—-"
"Không liên quan đến chuyện đó." Hứa Huy chợt nói.
"Hả?" Tôn Ngọc Hà thoáng sửng sốt, "Vậy thì là cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!