Chương 5: (Vô Đề)

Mưa chỉ trong chớp mắt đã làm tóc ướt đẫm, một sợi tóc mái dính bên khoé mắt, Bạch Lộ nhẹ nhàng gạt ra.

Trời đêm hơi lạnh, lúc thân thể bị nước mưa thấm ướt, Bạch Lộ không khỏi hắt xì một cái, mắt hơi nheo lại.

Đi đến bên đường, Bạch Lộ rút điện thoại từ trong cặp ra, cài chế đô im lặng, sau đó cởi đồng phục ra nhét vào trong cặp. Gạt hết nước mưa trên mặt đi, tiến về phía lầu một.

Toà nhà kiểu cũ, thềm nhà rất thấp, có thể tưởng tượng ra cảnh trời mưa gian phòng ở tầng một sẽ vô cùng ẩm ướt.

Lối vào hành lang của toà nhà có một giá giày bị vứt đi, bám đầy bụi bặm, ngăn dưới cùng có một chiếc giày vải bố màu xanh xám, vứt ở đó, chiếc còn lại không biết đã ở nơi nào.

Bạch Lộ xoa xoa lòng bàn tay, đến trước cửa nhà của Hứa Huy, yên lặng nghe ngóng một hồi. Sau cửa không có động tĩnh gì, chỉ có tiếng mưa rơi rỉ rả ngoài hiên.

Bạch Lộ hít sâu một hơi, nhấc tay gõ cửa. Tiếng gõ rất khẽ, nhẹ nhàng ba lần, suýt bị tiếng mưa rơi át mất.

Thế mà người trong phòng lại nghe thấy.

"Ai?"

Cách một cánh cửa, Bạch Lộ vẫn nghe ra tiếng của Hứa Huy, uể oải hơn nhiều so với trước đây.

Tính cảnh giác của nam sinh không nhiều như nữ sinh, cũng không buồn nhìn mắt mèo một cái, trực tiếp mở luôn cửa ra.

Bạch Lộ vốn bé nhỏ, lại bị ướt như chuột lột, cả người nhìn như một chú mèo con trôi dạt đến, run rẩy yếu đuối.

Hứa Huy hơi sửng sốt, cúi đầu nhìn cô, "Em là ai?"

Bạch Lộ ngẩng đầu, môi đã bị lạnh đến tím tái.

Cậu chắc vừa mới tắm nước nóng xong, trên cổ còn vắt một chiếc khăn lông màu trắng ngà. Quần áo ướt đã cởi ra, thay bằng một chiếc áo thun sạch sẽ màu xanh lam đậm. Áo thun hơi rộng, để lộ cổ và vai, da dẻ trắng trẻo, vóc dáng cao gầy.

Bạch Lộ co ro, khẽ nói: "Ngại quá, mình đi ngang qua đây…… Vốn là hẹn gặp một người bạn, nhưng trời bỗng dưng đổ mưa nên đến không kịp nữa, mình không mang theo di động, quanh đây lại cũng không có cửa tiệm nào, mình có thể mượn điện thoại của cậu được không?" Nói xong, cô lại vội vàng bổ xung, "Mình có thể trả tiền."

Hứa Huy nghe xong, chỉ lạnh nhạt ừ một tiếng, rồi quay trở lại vào trong phòng.

"Em đợi chút." Cậu ta nói.

Cậu vừa đi vừa dùng khăn lông lau tóc, Bạch Lộ nhìn vào trong phòng ——

Một phòng ngủ một phòng khách, gian nhà rất nhỏ.

Cậu ta ở một mình?

Trong nhà không gọi là ngăn nắp, nhưng cũng không thể gọi là bừa bãi, vừa đủ gọn gàng. Bạch Lộ thấy vài món quần áo bị vứt ở góc cửa phòng ngủ, chính là hai món cậu vừa mặc dầm mưa bên ngoài ban nãy.

Hứa Huy quay lại rất nhanh, mở khoá màn hình của di động, đưa cho Bạch Lộ, mình thì quay vào phòng khách ngồi trên ghế sô pha.

Di động là kiểu mẫu mới nhất, Bạch Lộ rất nhanh đã để ý thấy trên màn hình có lịch, ngày hai mươi tháng tám được đánh dấu quan trọng.

Bạch Lộ liếc nhanh Hứa Huy một cái, cậu ta không còn lau tóc nữa, cầm hộp thuốc là từ chiếc bàn trà lên, lấy một điếu. Thuốc cắm bên khoé miệng, phát hiện trên bàn không có bật lửa, Hứa Huy rờ rờ túi quần, sau đó nhớ ra là bật lửa nằm trong quần áo đã thay ra, đứng dậy đi lấy.

Bạch Lộ bấm vào dấu hiệu quan trọng bên cạnh ngày hai mươi tháng tám.

Rất ngắn gọn, một hàng chữ.

Bệnh Viện II, khu nội trú, mười rưỡi, Hứa Dịch Hằng.

Cầm được bật lửa trong tay, Hứa Huy đốt thuốc. Bạch Lộ cũng gọi một cú điện thoại vào máy của mình.

Di động chắc đang chớp sáng từng hồi trong cặp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!