Tôn Ngọc Hà ngồi trên ghế, mắt không biết nên nhìn đâu, đành làm bộ nhìn chằm chằm vào màn hình không có nội dung gì của di động đã ngót mười phút đồng hồ.
Ba giờ chiều, cậu ta đang ngồi trong một nhà hàng Đại Hàn, tính cả cậu ta, tổng cộng có sáu người ở bàn.
Hứa Huy, cộng thêm 517.
Tôn Ngọc Hà vốn đang làm việc ở quán, xế chiều nhận được hai tin nhắn từ Hứa Huy.
Tin đầu tiên báo cho cậu ta biết trưa nay sẽ ăn trưa chung với Bạch Lộ và mấy người trong ký túc xá của cô.
Xuất phát từ nhiều lý do phức tạp, Tôn Ngọc Hà sau khi trông thấy cái tên hai chữ của "Bạch Lộ," viết cho Hứa Huy ngót hai mươi mấy cái tin nhắn uyển chuyển truyền đạt ý của bản thân cậu ta là không muốn đi cho lắm, kết qua nửa tiếng sau, cậu ta nhận được tin nhắn thứ hai từ Hứa Huy, báo cho cậu ta biết vị trí của nhà hàng.
Cậu ta nghiêm trọng nghi ngờ rằng Hứa Huy căn bản chẳng hề mở hai mươi mấy tin nhắn trước đó.
Bạch Lộ ngồi phía đối diện, đang còn nghiên cứu thực đơn với Bì Ché.
"Món này cũng được, còn có món này……"
Bỗng nhiên ngước mắt, Bạch Lộ nhìn thẳng vào mắt cậu, "Ăn thịt ba chỉ không?"
Sắc mặt của Tôn Ngọc Hà bình tĩnh, trong bụng thì đang có hàng vạn con ngựa phi như điên.
"Ờ, được mà."
Ánh mắt của Bạch Lộ lại quay trở về thực đơn.
Tôn Ngọc Hà rũ ánh nhìn, người anh em của mình ngồi ngay kế bên, lẳng lặng nhìn đám nữ sinh gọi thức ăn.
Tôn Ngọc Hà phân tích, chắc Bạch Lộ hiểu rõ khẩu vị của đám bạn ký túc xá của mình, cũng biết hiện giờ Hứa Huy không thể ăn thức ăn nhiều dầu mỡ, cho nên mới hỏi ý kiến của cậu ta.
Thật là chết tiệt.
Tôn Ngọc Hà cảm thấy răng của mình đã nghiến đến đau cả hàm.
Trên đời này có gì đáng xấu hổ hơn là đắc tội với người phụ nữ của anh em mình?
Đừng nói là có chứ.
Suy nghĩ kỹ một hồi, Tôn Ngọc Hà tuyệt vọng suy ra được một câu trả lời—–
Đắc tội với người phụ nữ của sếp.
Ngồi dưới máy điều hoà, gió lạnh thổi vù vù, Tôn Ngọc Hà vẫn cảm thấy trán mình đẫm mồ hôi.
Nghĩ đến lúc đầu, bao nhiêu lời nói khó nghe mình đều đã nói cho bằng hết, thậm chí còn dùng cả bạo lực, mẹ kiếp…….
Nào có ai ngờ, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, mới qua có vài ngày mà tình tiết vở kịch lại quanh co khúc khuỷu như vầy.
Tôn Ngọc Hà nhẩm thầm trong bụng, cũng không biết cô ta có kể cho Hứa Huy nghe chưa.
Lén nhìn Bạch Lộ một cái, cảm thấy chắc là chưa nói.
Nhưng ai có thể bảo đảm cơ chứ?
Phụ nữ đều nhỏ mọn thế kia…….
Cậu ta lại nghiêng đầu nhìn Hứa Huy một lần nữa.
Ánh mắt của người nọ từ đầu tới cuối chưa từng xê dịch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!