Chương 47: (Vô Đề)

Nhanh gọn lẹ, rửa mặt thay đồ xong.

"Đi đi đi!" Bì Ché một chân đạp tung cửa, "Đừng để người ta đợi quá lâu!"

Bé Ba ở phía sau chẳng thèm đếm xỉa, "Tối qua còn lén lút cuộn mình trong chăn viết tin nhắn tâm tình với Cọng Giá, vừa đảo mắt trông thấy Hứa Huy liền điên thành như vầy, tớ nói này, cậu nên biết xấu hổ một chút được không hả?"

Bì Ché ngửa đầu cười rú lên.

"Ha ha ha—–! Nói nghe hay lắm, giống như đêm qua cậu cũng chưa từng webcam với Đại Lưu!"

Bé Ba đá Bì Ché một cước, Bì Ché đấm Bé Ba một cú.

Cuối cùng thì cùng nhau nắm tay tiến bước.

Bì Ché: "Tán thưởng, thuần tuý tán thưởng."

"Không sai." Bé Ba gật đầu, hai người giống như vừa đạt được một hiệp nghị bí mật nào đó, nhấn mạnh từng chữ từng chữ một.

"Thuần, tuý, tán, thưởng!"

"Đúng là một đôi khùng." Nhỏ Út ở phía sau trông thấy một màn này, không nhịn được nói.

Bạch Lộ khoá cửa xong, vỗ vỗ Nhỏ Út, "Đi thôi."

Hai người phía trước ôm nhau đi, Nhỏ Út theo Bạch Lộ đi ở phía sau.

"Có món gì muốn ăn không?"

"Đều được mà."

Xuống hai tầng lầu, Nhỏ Út chợt hỏi, "Sao tự dưng cậu ấy lại mời chúng ta đi ăn vậy?" Nói xong, lại thì thầm vào tai Bạch Lộ, "Chẳng phải vừa……… xảy ra gì gì đó sao?"

Bạch Lộ ngưng một chút, vừa định mở miệng nhắn mấy người kia tốt nhất đừng nhắc đến chuyện kia trước mặt Hứa Huy, nhưng Bì Ché và Bé Ba đã chạy xuống đến lầu 1 rồi.

Hứa Huy đợi ở trước cửa lầu 1, Bì Ché trông thấy liền tiến lên chắp hai tay:

"Chúc mừng!"

Hứa Huy hơi mờ mịt, "Gì thế?"

"Chúc mừng cậu đại nạn—-"

"Chưa chết" còn chưa kịp ra khỏi miệng, người đã bị Bé Ba kéo về lại.

"Ngại quá." Bé Ba xua xua tay với Hứa Huy, "Nó có bịnh, cậu lơ nó đi."

Hứa Huy khựng lại nửa giây.

Bạch Lộ chú ý thấy sự khựng lại ngắn ngủi ấy của cậu, biết rằng cậu đã hiểu ra lời Bì Ché toan nói.

Bạch Lộ lên tiếng: "Ăn gì đây?"

Đại đa số sinh viên đại học sau khi tốt nghiệp, lúc tổng kết cuộc sống trong tháp ngà của mình, đều cảm thấy vấn đề nan giải nhất trong bốn năm sẽ không phải là những lớp chuyên ngành phiền phức hoặc những bài luận văn viết không bao giờ xong, mà vẫn mãi nằm trong ba chữ —

Ăn gì đây.

Vấn đề này vào thì nông mà ra thì sâu, thấm đẫm vào trong sinh hoạt, trung bình thì một con người mỗi ngày sẽ bị hỏi ít nhất là bốn tới năm lần.

Lực chú ý của Bì Ché thành công bị di dời, nhìn Bé Ba: "Ăn gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!