Sân trường gió hiu hiu.
Một ngày học tập kết thúc, bước chân của những cô cậu sinh viên trở nên lười biếng chậm rì.
Sau khi Bạch Lộ tiễn Tương Như xong quay trở về trường, gặp Hứa Huy ở dưới lầu ký túc xá.
Cậu mặc đồ đen từ đầu đến chân, ngồi bên thảm cỏ xanh, trông vừa gọn đẹp vừa đơn bạc.
Có lẽ do cơ thể còn khó chịu, Hứa Huy không có tinh thần lắm, hai tay chắp lên nhau, đầu cúi thấp.
Gió thổi làm mái tóc đã hơi dài ra của cậu khẽ lay động.
Cậu không hề phát hiện ra cô, mãi đến khi Bạch Lộ đến ngồi xuống bên cậu.
Cậu nghiêng đầu, khuôn mặt trông rất nhạt nhoà trong bóng đêm.
Bạch Lộ mới nhớ ra, đã rất lâu rồi họ đều chưa chân chính nhìn thẳng vào mắt nhau như thế này —
- Không có chất cồn, khoảng cách, hoặc ưu lo.
Đêm qua trời mưa, trong không khí có mùi ẩm ướt và hương cỏ nhàn nhạt.
Lưng của cậu hơi khòm, bộ dáng nhẹ nhàng tựa như một đứa trẻ đã đi lạc, ngơ ngác mịt mờ tìm đến nơi này, vẫn ngây ngô chưa biết đã xảy ra chuyện gì.
Bạch Lộ nhìn cậu, nói: "Lén chạy ra đây à?"
Hứa Huy gật đầu.
"Không thích bệnh viện?"
Cậu lại gật đầu.
Bạch Lộ hiểu ra, lúc xoay đầu, một đôi tình nhân vườn trường đang đút cho nhau một ly kem, tay trong tay nói nói cười cười băng qua trước mặt họ.
"Hiện giờ thân thể của cậu chưa bình phục, không thể chạy lung tung." Ngưng một lúc, Bạch Lộ lại nói, "Bịnh bao tử cần phải tĩnh dưỡng."
"……. Tôi ngủ không được." Hứa Huy cuối cùng mở miệng, giọng nói vừa thấp vừa chậm rãi, không có chút sức lực.
"Thời gian nghỉ ngơi của cậu quá hỗn loạn."
Hứa Huy hơi rũ mắt, giống như ngầm thừa nhận.
Bạch Lộ nói: "Vì sao chạy tới đây."
Hứa Huy nhìn cô, trong ánh mắt không hề có kiểu "ý vị sâu xa" hoặc "biết rồi còn cố hỏi" —
- Thật ra ánh mắt cậu trong sáng đến độ hoàn toàn chẳng chứa gì.
Bạch Lộ bị cái nhìn trong sáng này khiến cho run lên ở trong lòng.
Không sai, cô đang nghĩ trong bụng, người đã đi qua ngưỡng cửa sinh tử, sẽ trở nên khác xưa.
Bạch Lộ: "Mình đưa cậu về lại nhé, chút nữa sẽ quá muộn, cậu phải nghỉ ngơi sớm chút."
Hứa Huy cúi đầu xuống lần nữa, lẳng lặng biểu đạt thái độ "không phối hợp."
Bạch Lộ: "Sao vậy."
Hứa Huy khẽ nói: "Không muốn về bệnh viện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!