Chương 44: (Vô Đề)

Cô ấy quay đầu lại, giây phút vừa trông thấy Bạch Lộ vui mừng reo lên.

"Bạch Lộ!"

Lâu ngày không gặp mặt, cô ấy hơi kích động, đứng dậy ôm cô một cái.

Rõ ràng cùng là người từ phương khác, nhưng vẫn cố gắng tận tình làm chủ tiếp đón.

"Ngồi đi ngồi đi."

Bạch Lộ nhìn cô ấy, chậm rãi ngồi xuống phía đối diện.

Tương Như còn đang nói: "Đêm qua tới hả, có mệt không? Tớ nói để ra sân bay đón mà cậu còn từ chối, thế nào, trường có dễ tìm không?"

Cô ấy hứng chí nói một hồi, mới chú ý đến thần tình của Bạch Lộ, "Ơ? Mặt cậu sao lại nhợt nhạt như thế, quầng mắt thâm quá đi." Lo lắng nói, "Có phải không được nghỉ ngơi đàng hoàng?"

Bạch Lộ chậm chạp lắc đầu, "Không……. không có."

Tương Như gọi nhân viên phục vụ đến, đưa thực đơn cho Bạch Lộ xem, "Cậu muốn uống chút gì không? Tớ mời cậu."

Đầu óc của Bạch Lộ vẫn còn hơi trống rỗng, quét mắt nhìn thực đơn, tuỳ tiện chỉ một món, bản thân cũng không biết là món gì.

"Sinh tố kiwi." Nhân viên phục vụ ghi xuống, Tương Như không nhìn thực đơn, gọi luôn một ly sinh tố ba màu, trông có vẻ như là khách quen của quán.

Quả nhiên, nhân viên phục vụ đi rồi, Tương Như nói: "Tớ có thẻ hội viên của quán, thức uống ở đây rất ngon đấy."

Cô ấy chớp chớp mắt, phát hiện Bạch Lộ nói vô cùng ít, chỉ luôn nhìn mình chằm chằm.

Vươn tay phất phất trước mắt cô, Tương Như không nhịn được cười, nói:

"Bạch Lộ, sao cậu vẫn còn ngố như thế này chứ."

Câu nói ấy, đẩy cô vào quá khứ, cũng kéo cô trở về với hiện thực.

Bạch Lộ cuối cùng tìm một đề tài mở miệng: "Gần đây cậu thế nào."

"Vẫn bình thường mà." Tương Như nói, "Chẳng phải tớ nghỉ một năm học sao, năm nay mới vào năm hai, cậu là đàn chị của tớ rồi."

"Học ngành nào?"

"Toán."

"Khó vậy sao?"

"Cũng tạm, vốn là ở nhà kêu tớ học tài chính, cứ khuyên tớ mãi, nhưng tớ không thích, cảm thấy rất loạn, tớ vẫn thiên về khoa học cơ sở hơn. Cậu thì sao, cậu học cái gì?"

"Truyền thông đa phương tiện."

"Ô?" Tương Như trợn tròn mắt, nói một cách ngạc nhiên: "Đa phương tiện? Cậu thích cái đó?"

"Học đại thôi."

Tương Như nhoẻn miệng cười, "Cậu vẫn y như cũ."

Nhân viên phục vụ bưng hai ly nước đến, Tương Như lắc lắc ống hút, uống hai ngụm.

"Ôi……. Mát quá mát quá, cậu cũng uống đi."

Tương Như ngậm ống hút nhìn Bạch Lộ, lấy làm lạ nói: "Cậu làm gì cứ nhìn tớ chằm chằm vậy." Đùa một câu: "Muốn uống tớ hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!