Khu sinh hoạt của trường lúc chín giờ tối, người đến người đi.
Trong phòng ký túc xá không có máy lạnh, rất nhiều sinh viên đều ở dưới nhà hóng mát, túm năm tụm ba, nam sinh nói chuyện chơi games, nữ sinh nói chuyện bồ bịch.
Tình
-sắc hài hoà.
Sân trường là lớp tường bảo vệ tốt nhất.
Tựa như vỏ trứng, tuy mỏng manh, nhưng đối với những thiếu niên nam nữ đang ở bên trong, vẫn là một lớp hàng rào kiên cố, giúp họ ngăn trở những hao mòn của con nước lớn ngoài xã hội.
Loại bảo bọc này, chỉ có những người đã rời xa sân trường mới hiểu được.
Hoàng Tâm Oánh ôm lấy cánh tay của Hứa Huy, nhìn giống như một cô gái đang làm nũng, thật ra là đang dìu đỡ.
Thân thể của cậu vẫn chưa hồi phục, nhưng người thì cứ một mực đòi ra ngoài.
Ra ngoài cũng tốt.
Hoàng Tâm Oánh thích tiếp xúc với cậu.
Hoàng Tâm Oánh là người có quan hệ rỗng rãi trong hội sinh viên, quen biết không ít người. Trong sân trường buổi đêm, cứ cách một chặp lại chạm mặt người quen, lên tiếng chào hỏi.
Chỉ là từ đầu đến cuối cô ta không hề giới thiệu người ở bên cạnh, tựa như sự xuất hiện của cậu bên cạnh cô ta là việc đương nhiên.
Bạn bè cười cười nhìn cô ta.
Gió đêm thổi lòng cô ta phơi phới.
"Tớ đưa cậu đi xem đoàn văn nghệ của bọn mình nhé, bây giờ chắc đang tập kịch, đêm mốt là chính thức diễn rồi."
Hứa Huy không biết có nghe rõ lời của cô ta không, chậm rãi dừng bước, nhìn toà nhà xung quanh.
Sắc mặt của cậu nhợt nhạt, thân thể yếu ớt, vẻ mặt mang chút mờ mịt.
Tốt nghiệp trung học xong cậu đã rời sân trường, đối với đại học cậu không quen thuộc chút nào cả, hết thảy những thứ ở nơi này khiến cho cậu cảm thấy ngăn cách và xa lạ.
Tuổi của mỗi người đều không khác cậu bao nhiêu, nhưng mỗi một người đều trông rất khác cậu.
"Đi không?" Hoàng Tâm Oánh vẫn còn đang hỏi, "Nhưng mà không xem cũng được, như vậy đến khi chính thức trình diễn còn thấy thích thú." Cô ta nhìn Hứa Huy chớp chớp mắt, "Quyết định thế nào, nghe theo cậu."
"Bạch Lộ ở đâu……"
Hoàng Tâm Oánh chưa nghe rõ, "Cái gì?"
Hứa Huy đảo mắt, cúi đầu nhìn cô ta, "Bạch Lộ, Bạch Lộ ở trong lớp của các cô, cô ấy ở đâu?"
Lần này nghe rõ rồi, nhưng cô ta lại không hiểu. "Lộ Lộ? Cậu tìm cậu ấy làm gì?"
Hứa Huy rờ rờ trên người, cậu không mang theo di động.
"Cậu muốn hỏi cậu ấy về chuyện tuyên truyền hở?"
Đầu mày của Hứa Huy hơi chau lại, "Cô ấy ở toà nhà nào?"
Hoàng Tâm Oánh vẫn không hiểu, nhưng cũng chỉ chỉ cho cậu, "Đó, toà nhà đó, đám người Lộ Lộ ở lầu năm, tớ ở lầu sáu."
Hứa Huy lẳng lặng nhìn theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!