Chương 41: (Vô Đề)

Trong căn phòng mịt mù chướng khí của khói thuốc, một đám người đang chơi đến quên mình.

Đây không phải là sinh viên đại học ở khu vực xung quanh, mà là một một buổi họp mặt nhân viên của một công ty thiết kế giao diện(1) ở gần đây, và cũng vì thế mà họ ăn chơi còn dữ dội hơn đám sinh viên rất nhiều.

(1) visual studio tiếng việt là gì vậy bà con?

Giàn âm thanh được mướn về, đinh tai nhức óc.

Tôn Ngọc Hà nhìn Hứa Huy đang ngồi bên, bắt đầu từ mười mấy phút trước, cậu đã chẳng nói chẳng rằng gì.

Qua thêm một chốc nữa, Hứa Huy gọi hai nhân viên phục vụ lại thay thế cậu, bản thân mình rời khỏi phòng bao.

Quầy bar và gian phòng kia quả thực là hai thế giới, tiếng nhạc êm dịu khiến cho đầu cậu không còn bị nhức như vừa mới rồi.

Cầm một lon bia, Hứa Huy đến bên cửa sổ ngồi.

Không lâu sau, Tôn Ngọc Hà cũng chạy ra.

"Nóng khiếp……." Cậu ta ngồi xuống trước mặt Hứa Huy, "Máy lạnh đã để thấp như vậy rồi mà còn nóng, Hàng Châu mấy ngày này là hết thuốc chữa."

Hứa Huy cầm lon bia ngồi trên sô pha——hoặc có thể nói là chìm trong sô pha, nhắm mắt.

Tôn Ngọc Hà vốn định nói vài câu, nhưng trông thấy bộ dạng của Hứa Huy, lại phải cố sức nén xuống.

Mấy năm vừa qua, cậu ta cũng đã dần dần thích ứng với tính tình càng ngày càng quái đản của Hứa Huy.

Lấy di động ra, trò chuyện với Nhỏ Huệ.

Nói đã đời, bỗng dưng nhận được một tin nhắn, Tôn Ngọc Hà liếc nhìn, mắt sáng lên.

"Ô……. Ô!" Đá Hứa Huy một cái, Hứa Huy nằm bất động, "ừ" một tiếng rất nhỏ.

"Đoán coi ai vừa gửi tin nhắn cho tớ?" Tôn Ngọc Hà nói giọng điệu trêu đùa.

Hứa Huy chậm chạp nới cánh tay ra, ánh mắt ở phía dưới mang vẻ chết lặng của kẻ say rượu.

Tôn Ngọc Hà nói: "Hoàng Tâm Oánh."

Hứa Huy nhìn cậu ta một cách vô cảm, Tôn Ngọc Hà cảm khái: "Chao ôi, tớ bảo cái số đào hoa này của cậu……. Đẹp trai quả thật may mắn, ông trời sao lại bất công như thế."

Hứa Huy không nói một tiếng, Tôn Ngọc Hà lại nói: "Biết em í hỏi tớ gì không? Em í hỏi tớ bình thường cậu uống nhiều rượu như thế, giấc ngủ có phải rất không tốt."

Hứa Huy tựa như vô cùng mệt mỏi, khoé miệng hơi nhếch dài, không nhìn ra là thái độ gì.

"Để tớ đọc những gì em í nói cho cậu nghe —— "Trước đây tớ đã nghĩ tới, nhưng mãi chưa có cơ hội nói. Nếu như Huy quả thực có dùng các loại thuốc ngủ, trăm ngàn lần không nên dùng sau khi uống rượu nhé, rất nguy hiểm đấy.""

Dung mạo của Hoàng Tâm Oánh xinh đẹp, giọng nói cũng đáng yêu, hiện giờ đang được Tôn Ngọc Hà giả giọng rất giống, còn phối hợp với mắt chớp chớp.

Đáng tiếc là người nghe giống như không quan tâm chút nào, cánh tay của Hứa Huy lại đè lên mắt một lần nữa.

"Cậu thấy Hoàng Tâm Oánh như thế nào?" Tôn Ngọc Hà hỏi.

Hứa Huy thì thào: "Cái gì như thế nào."

"Người á." Tôn Ngọc Hà mang một bộ dạng cậu tớ đều biết mà, "Cậu đừng có làm bộ chứ, không nhìn ra là em đó có ý với cậu sao? Cậu đã ở Hàng Châu lâu như thế, có bao nhiêu em gái để số điện thoại lại cho cậu rồi?"

Hơi thở của Hứa Huy rất chậm, đừng bảo nói chuyện, ngay cả việc thở trông cũng gian nan.

"Tớ cảm thấy em này rất khá, dù sao thì bên người cậu cũng không——"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!