Chương 4: (Vô Đề)

Cuộc đời nói trắng ra là có chêch lệch rất lớn so với phim truyền hình.

Bạch Lộ trải qua một đêm bồn chồn lo lắng, sáng hôm sau lên lớp học cũng học không vào, gần như là đang đợi để nghe một tin tức vô cùng tàn khốc. Buổi trưa thầy Bao nói với mọi người trong lớp, Tương Như đã về nhà.

Bạch Lộ lập tức mở nắm tay ra, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi ướt sũng.

Cô sâu sắc biết ơn những lời nói lạnh lùng ngắn gọn của thầy Bao, bởi vì trước đó không lâu, trong đầu cô chỉ có một cảnh —— hôm qua cô sợ mắc mưa, ngồi lại trong lớp, Tương Như một thân một mình đeo cặp rời khỏi trường học.

Sau giờ học, Bạch Lộ đến văn phòng, thầy Bao đang còn ngồi nghiêm túc chấm bài thi.

"Tương Như?" Bạch Lộ nói rõ ràng lý do cô tới, thầy Bao ngẩng đầu lên từ mớ bài thi, lúc kêu tên của Tương Như lên, hai hàng mi lại không khỏi nhíu lại.

"À, em là bạn cùng bàn với em ấy." Thầy Bao gật đầu, "Em ấy về nhà rồi."

Bạch Lộ: "Đêm qua……"

"Ừ, lén lút trốn ra khỏi trường. Sau đó có người gọi về nhà của em ấy, cha mẹ đến đưa em ấy đi rồi."

Có người gọi điện thoại, là ai.

Bạch Lộ không nói gì, thầy Bao nhìn cô, nói: "Mấy em nữ sinh các em, chuyên môn đợi đến những thời điểm quan trọng là làm loạn lên. Em cũng vậy, nếu em mà báo tình hình lại cho tôi biết sớm hơn một chút, đã không ra nông nỗi này!"

Bạch Lộ cúi đầu, dáng vẻ rất biết lỗi.

Thầy Bao: "Hôm qua lúc em ấy chạy ra ngoài, vô cùng nguy hiểm đó! Trời còn mưa nữa, em nghĩ xem, lỡ may xảy ra chuyện gì là tiêu."

Bạch Lộ gật đầu, "Lỗi của em không giữ bạn ấy lại."

Thầy Bao trầm giọng, nói: "Thôi được rồi, đừng để chuyện này trầm trọng thêm nữa, phụ huynh đưa đi thì đã đưa đi rồi, dồn tinh lực vào học tập đi."

"Dạ."

"Em về đi."

Bạch Lộ do dự nói: "Vậy bao giờ Tương Như mới có thể quay lại ạ?"

Thầy Bao đã bắt đầu tiếp tục chấm bài thi, "Cái này thầy cũng không biết nữa, ở nhà thu xếp vài hôm chắc sẽ quay lại thôi."

Mấy ngày sau, Tương Như cũng chưa quay lại. Bài tập và bài thi chồng chất mỗi ngày khiến cho Bạch Lộ cũng dần dần quên bớt đi chuyện này, chỉ là có đôi khi đến phiên tổ của các cô phải trực nhật, Bạch Lộ mới ngẩn người ngồi nhìn chằm chằm chiếc bàn học trống vắng bên cạnh.

Một tuần sau, có người đưa tin về Tương Như.

"Ghê quá đi, các cậu có biết không, Tương Như lấy trộm tiền trong nhà đi thẩm mỹ rồi." Châu Vũ Hân chạy đến bên Bạch Lộ nói với một vẻ mặt hãi hùng.

Bạch Lộ thoáng sững người, sau đó nói: "Cái gì?"

Châu Vũ Hân gật đầu, bên cạnh đã có hai nữ sinh khác xúm lại, "Thế nào rồi thế nào rồi?"

Châu Vũ Hân nói tiếp: "Đi phẫu thuật thẩm mỹ đó, hơn nữa còn sửa rất nhiều, gọt gò má, đụng đến xương."

Các nữ sinh đua nhau nói: "Trời đất! Không sao chứ?"

Châu Vũ Hân: "Nghe nói hình như bị nhiễm trùng, người nhà của cậu ấy biết được giận điên người, chạy thẳng tới bệnh viện làm ầm ĩ cả lên——"

"Bệnh viện cái gì." Bạch Lộ ngắt lời, nhìn Châu Vũ Hân, tựa như muốn bới lông tìm dấu vết thổi phồng hoặc bốc phét. "Bệnh viện nào có thể làm phẩu thuật cho cậu ấy? Cậu ấy năm nay chỉ mới mười bảy, vẫn chưa đủ tuổi, làm phẫu thuật phải cần người giám hộ đồng ý mà."

Châu Vũ Hân: "Phòng khám tư nhân đó, đưa tiền là làm thôi, đâu ai thèm lo mấy chuyện kia…….. Nghe nói ba mẹ Tương Như đã kiện phòng khám kia, hiện giờ đang còn ầm ĩ không bên nào nhường bên nào đấy."

Mọi người bu vào bàn tán chuyện Tương Như làm phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng cũng chẳng có kết quả gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!