Cửa hé một khe rất nhỏ, Bạch Lộ nhìn thấy bóng lưng của Hứa Huy tiến vào một gian phòng bên cạnh phòng bar.
Đã gần mười giờ đêm, ký túc xá đại học đều đã khoá cửa, trừ gian phòng thuê bao, những người còn lại đã về gần hết.
Cho nên hành lang rất yên tĩnh.
Bạch Lộ đến quầy bar, một nhân viên phục vụ đang lén chơi di động, thấy có người tới, hỏi: "Chị cần gì ạ?"
"Làm ơn lấy giúp mình một ly nước ấm."
"Nước ấm?"
"Ừ."
Tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng nhân viên phục vụ vẫn rót một ly nước ấm đưa cho Bạch Lộ.
Gian phòng kế bên không kịp khoá, Bạch Lộ vừa đẩy cửa, không hề ngạc nhiên khi nghe thấy trong phòng vệ sinh vẳng ra tiếng nôn mửa.
Từng tiếng từng tiếng tiếp nối nhau, khiến cho người ta không khỏi nghĩ đến những nội tạng yếu ớt kia đến tột cùng liệu có chịu đựng được sự tra tấn như thế không.
Căn phòng trống vắng không mở đèn, Bạch Lộ đứng ở ngưỡng cửa, lắng nghe cậu nôn hết sạch những gì trong dạ dày ra, đến sau cùng chỉ có thể nôn khan dịch dạ dày.
Bạch Lộ trở tay đóng cửa, đến trước cửa buồng vệ sinh.
Không gian nồng nặc mùi chua.
Hứa Huy đã không cầm cự nổi, vịn vào bồn cầu, quỳ dưới đất, cô trông thấy rõ ràng những đốt xương sống trên lưng cậu.
Hứa Huy nôn xong, chặt nước, một khắc khi cậu từ dưới đất đứng lên, không giữ được thăng bằng, ngửa ra đàng sau, Bạch Lộ đỡ lấy cậu theo phản xạ.
Hứa Huy xoay người.
Cậu tựa như vẫn còn chưa khôi phục sau trận nôn mửa khó chịu vừa rồi, phản ứng một hồi lâu sau, đôi mắt đỏ quạch mới chậm chạp tập trung.
Bạch Lộ cầm ly nước đưa cho cậu, khẽ bảo: "Nước nóng, cậu uống một chút."
Hứa Huy rũ mắt, lại quay đầu đi, bất động.
Bạch Lộ nói nhỏ: "Tửu lượng của cậu bết như vậy, sao lại còn đi uống nhiều như thế."
Hứa Huy lạnh lẽo nhìn cô, như tỉnh như say, khoé miệng mang một nụ cười mai mỉa.
Bạch Lộ gắng sức xem như không thấy gì, lại khuyên cậu, "Cậu uống một chút nước——"
"Cút."
Giọng nói của Hứa Huy khản đặc, giống như bị đá sỏi cọ sát.
Giọng của cậu trước đây không hề như vậy.
Bạch Lộ không nhúc nhích, tay cầm chặt ly nước.
Hứa Huy đầu óc choáng váng, chỉ cô, "……. Cô có biết xấu hổ hay không?"
Bạch Lộ hít sâu một hơi.
Lại nói: "Cậu uống chút nước nóng."
Hứa Huy bất chợt như nổi điên, giằng lấy ly nước, dùng sức quăng nó xuống đất. Nước nóng vẽ một đường cong, hắt lên mặt của Bạch Lộ, người của Bạch Lộ, sau cùng một tiếng giòn vang, vỡ nát trên mặt đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!