Mặt trời xuống núi, trong phòng tưng bừng nấu nướng.
Máy lạnh đã mở tối đa mà vẫn nóng. Xắt rau bên ngoài, làm đạo cụ gần cửa, chơi bài trong phòng, chặt cầu tiêu trong buồng vệ sinh…… Hết thảy mọi người đều mồ hôi mồ kê nhễ nhại.
Phần lớn nữ sinh đang lo làm bánh chẻo.
Nấu ăn mà, cơ hội quá tốt để biểu hiện.
Biết nấu thì đảm đang, không biết thì đáng yêu; ai thong thả thì chững chạc, trước sau hậu đậu thì trông thấy thương.
Dù sao đi nữa, chỉ cần bạn chịu nhúng tay, thì sẽ tìm thấy chỗ đứng cho mình.
Bạch Lộ và Nhỏ Út ở phía sau giúp dọn bàn ăn, Bé Ba và Bì Ché ở phía trước làm nhân bánh chẻo.
Chẳng ai có kinh nghiệm hoàn chỉnh, nữ sinh hầu như cô nào cũng cầm trên tay một cái di động, tra công thức làm nhân bánh chẻo, cuối cùng thì hành, gừng, hoặc muối và dầu đậu phộng, mỗi thứ gia vị đều không lãng phí, đổ vào nguyên một thau.
Đũa không đảo được, Bì Ché rửa tay sạch trước, sau đó xắn tay áo, "——Tránh hết ra!"
Thò tay vô, bắt đầu nhào nặn.
Vài nữ sinh che miệng, "Á……."
Bạch Lộ trừng mắt, "Á cái gì!?"
Nữ sinh vội vàng nói: "Bì Ché cừ, trộn đều mau lên, không thôi tí nữa không kịp gói."
Nam sinh còn đang ngồi bên kêu réo, "Đúng đó, đói muốn chết tới nơi rồi."
"La gì mà la! La nữa cho ăn thịt sống bây giờ!"
Vật lộn hai tiếng đồng hồ sau, bánh chẻo rốt cuộc gói xong. Hai mươi mấy nữ sinh thành công gói ra được hai mươi mấy kiểu khác nhau, không ai giống ai, đặc sắc đa dạng.
Lúc này ai trong phòng cũng đều đã đói mờ cả mắt hết rồi, một cái nồi điện bé xíu mà bị ba vòng người vây quanh, một tay cầm bát một tay cầm đũa, vẻ mặt mong chờ y như dân tị nạn.
Chẳng ai cần biết ăn có ngon hay không, bánh chẻo vừa vớt ra khỏi nồi liền bị chia sạch bách, gần ba trăm cái bánh chẻo, vèo một cái đã bị xơi gọn.
Bên ngoài trời đã tối hẳn, không khí trong phòng càng lúc càng sôi động.
Đám sinh viên cơm nước xong bắt đầu túm năm tụm ba, kéo đi nhau chơi trò chơi. Trong quán cung cấp rất nhiều tiết mục phong phú, được chuẩn bị rất chu đáo, các bàn cờ bạc xí ngầu đều có đủ, bài tây cũng một chồng cao ngất.
Bốn người của phòng Bạch Lộ vào tới phòng thì đi chiếm chỗ gần máy lạnh nhất, ngồi luôn xuống thảm, định chơi bài.
"Ối cha……." Bì Ché thân hình to lớn, ngồi xuống mất không ít hơi sức, thò tay lấy một xấp bài tây. "Chơi chút gì đó coi."
"K
-đỏ? Tứ
-trùng? Hay là chơi nương
-nương?" Bì Ché miệng nhai kẹo cao su, chợt cảm thấy bên mình có gì đó gieo xuống, quay đầu qua, bị giật mình, không khỏi phun ra một câu——
"D.m.?"
Ba người Bạch Lộ cũng ngó vị khách không mời mà đến kia.
Là một nam sinh, gầy gầy nhỏ nhỏ, mặt mũi thanh tú, trông không giống như nhân viên phục vụ của quán, khí chất sinh viên, nhưng không phải người trong lớp bọn họ.
Nam sinh ngại ngùng cười cười, giơ tay: "Chào các chị."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!