Chương 37: (Vô Đề)

Cửa phòng ký túc xá bị đẩy ra.

Bì Ché coi phim Hàn, Nhỏ Út nghe hát lật truyện tranh, Bé Ba hẹn hò ở bên ngoài với Đại Lưu như thường lệ.

Hết thảy đều như bình thường.

Tính cách của Bạch Lộ hướng nội, ngày thường sẽ không dùng sức đến như vậy để đẩy cửa mở, Bì Ché ngước đầu lên từ máy vi tính, ngoái nhìn đàng sau.

"Trưởng phòng về rồi hả. À đúng rồi, USB của chúng ta không bị bỏ quên ở tiệm, tớ đã tìm ra nó trên bàn của cậu."

Bạch Lộ lẳng lặng gật đầu.

Bì Ché cảm thấy có gì đó không đúng, gỡ tai nghe xuống, "Sao thế hả?"

"Không có gì." Bạch Lộ lầm bầm.

"Poster bọn họ coi xong rồi nói gì hả?"

Bạch Lộ hít một hơi, chậm chạp lắc đầu, "Không có, cứ thế mà làm đi, ngày mai tớ đi——"

Lời còn chưa nói xong, cánh cửa sau lưng bị gõ.

"Trưởng phòng? Lộ Lộ? Có đó không?" Là Hoàng Tâm Oánh.

Bạch Lộ quay đầu mở cửa, Hoàng Tâm Oánh mặc một chiếc váy hai dây lợt màu, tóc búi cao, để lộ vầng trán cao trơn láng, do trời nóng, sắc mặt hơi ửng hồng.

Bạch Lộ nói: "Gì thế?"

"Tới nói với các cậu một việc." Tay Hoàng Tâm Oánh cầm một cuốn sổ nhỏ, "Lớp chúng ta đang thống kê số người tụ tập ăn liên hoan, phòng của cậu có tham gia không?"

"Liên hoan?"

"Đúng rồi, ở ngay tại quán của Hứa Huy." Hoàng Tâm Oánh nói, "Phòng bao tớ đã coi xong rồi, cái lớn nhất."

Lúc này nghe đến tên của Hứa Huy, trong lòng của Bạch Lộ nói không ra là cảm giác gì, Hoàng Tâm Oánh thấy cô đang ngần ngừ, lập tức nói: "Cậu phải tới chứ, chẳng phải là các cậu đang hợp tác với quán của bọn họ sao, không đi sao được. Hơn nữa vui lắm đó, chúng ta sẽ tự làm cơm, gói bánh chẻo! Thế nào, đi hay không?"

Thò đầu vào nhìn Bì Ché, "Bì Ché, cùng đi đi mà."

Trong lòng Bì Ché cũng đang muốn đi, cô ấy không biết vì sao Bạch Lộ lại do dự, nhưng chiếu theo hiệp ước của phòng 517 đồng lòng đối ngoại, Bì Ché không tỏ ý gì ngay.

Mặt rất bình tĩnh, "trưởng phòng, đều nghe theo cậu."

Hoàng Tâm Oánh lại nhìn hướng Bạch Lộ, trong mắt mang chút nghi ngờ.

Quả thực không có lý do nào để từ chối, Bạch Lộ gật đầu, "Ừ, bốn người bọn tớ đều đi."

"Tốt quá." Hoàng Tâm Oánh vỗ tay, "Chi phí liên hoan mỗi người năm chục đồng."Đối với học sinh năm 3 đại học mà nói, ăn liên hoan hấp dẫn hơn thi đua nhiều. Vẫn còn cả một tuần, đại biểu bên khoa toán đã bắt đầu tính toán xem phải mua bao nhiêu thịt và rau vân vân.

Thứ hai tới thứ tư, Bạch Lộ không nghe được tiết học nào vào tai.

Cô nằm trong một trạng thái phức tạp hỗn loạn, đầu óc khô cạn một mảng, thỉnh thoảng lại ngột ngạt khó thở, bồn chồn không chịu nổi.

Đây không phải là trạng thái bình thường của cô, điều chỉnh ba ngày cũng không thành công.

Thứ Tư, cô ngồi trong phòng tự học nguyên một buổi chiều, đến lúc mặt trời sắp lặn, cuối cùng ngộ ra một điều.

Cô đang căng thẳng.

Cảm giác này giống như đi thi một cuộc thi khẳng định là sẽ không qua cửa được, hoặc là tham gia một cuộc chiến đã định sẵn là không thể nào thắng nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!