Cách đại hội thể thao vẫn còn nửa tháng.
Đại hội thể thao trên đại học khác với dưới trung học, không bắt buộc mọi người phải tham dự, mỗi lớp chỉ cần gom khoảng hai mươi mấy người là được, ngoài cán bộ lớp bắt buộc phải tham gia, những người còn lại đều do tự nguyện.
Đại hội thể thao cử hành trong ba ngày, là khoảng thời gian đông vui nhất ở trường ngoại trừ ngày đón sinh viên mới và ngày liên hoan ẩm thực, con đường chính từ khu sinh hoạt chạy thẳng đến học khu được bày đầy những gian hàng.
Nhiều nhất là thương mại thông tin, điện tín và di động không bỏ qua bất cứ cơ hội kiếm khách nào, đối mặt nhau mà gào thét, kích động xung đột với nhau ngàn năm không biết chán.
Thứ đến là những cửa hàng tài trợ được sinh viên kéo vào từ bên ngoài, ví dụ như khách sạn hoặc dịch vụ môi giới ra nước ngoài, chỉ cần được trường học và đảng bộ đóng dấu, đều được cho phép vào trường tuyên truyền trong những ngày đại hội thể thao.
Còn có những đoàn thể nhỏ của sinh viên, cũng sẽ niềm nở chào mời mọi người.
Poster và tờ rơi cho quán của Hứa Huy là do Bạch Lộ và Bì Ché phụ trách. Vì lúc ban đầu thảo luận, Hứa Huy để lại lời là không cần lo lắng về vấn đề ngân sách, cho nên Bì Ché đi mướn một sinh viên đàn em chuyên ngành ở học viện nghệ thuật về làm.
Bản đầu tiên nhanh chóng được giao nộp, Bì Ché đưa cho Bạch Lộ xem, Bạch Lộ chỉ liếc một cái, liền bảo Bì Ché đi hỏi đàn em coi rốt cuộc có muốn làm hay không, đừng phí thời gian của người khác.
Bản thứ hai đàn em đích thân cầm bản nháp lên phòng ký túc, Bạch Lộ bỏ ra nửa tiếng đồng hồ thảo luận cùng với cô ấy, cuối cùng kiến nghị mấy chỗ cần sửa đổi. Sau chuyện này, đàn em lén hỏi Bì Ché, có phải trưởng phòng của các chị đã từng học thiết kế không, cảm giác như là rất chuyên nghiệp, khiến người ta không dám làm bừa."
"Đâu có." Bì Ché nói, "Chẳng qua là cậu ấy đọc rất nhiều sách, cái gì cũng biết, con người có kiến thức tổng hợp." Nói xong rồi mới kịp phản ứng, lấy tay cốc đầu đàn em.
"Mi còn dám làm bừa! Muốn ăn đòn phải không."
Đàn em ôm đầu, "Người ta chỉ giỡn thôi mà."
Lần thứ ba nộp lên, mới coi như là hài lòng.
Sáng thứ Bảy, Bạch Lộ chuẩn bị ghé quán của Hứa Huy. Bì Ché hiếm hoi lắm mới có một ngày dậy buổi sáng, nói muốn cùng đi.
Do thời gian còn sớm, trong quán rất ít người, Bì Ché gọi mấy cú điện thoại liên tiếp, mới lôi được Tôn Ngọc Hà đang vật vờ ngái ngủ từ trên lầu 12 xuống.
Cậu ta vừa mới tỉnh dậy, mơ mơ màng màng, mặc áo may ô quần đùi, chân mang dép lê.
Tôn Ngọc Hà không rành về thiết kế poster, củng không có gì để góp ý, chỉ cảm thấy sức thu hút và màu sắc trong hình rất tốt, liền gật đầu đồng ý.
Bì Ché hỏi: "Cậu chủ của cậu thì sao? Để cậu ấy cũng nhìn chút."
"Hắn chả buồn lo, tớ quyết định là được rồi."
Vì tấm poster rất lớn, phải ghép mấy cái bàn lại với nhau. Bạch Lộ đứng trước bàn, nghe Bì Ché và Tôn Ngọc Hà nói chuyện.
"Vậy thì cứ thế mà quyết định à? Nếu mà đã quyết định rồi, bọn tớ đi in ra đấy."
"Được."
"Chuyện in ấn thì bọn tớ định là in poster năm mươi phần trăm, tờ ——"
"Bì Ché."
Bạch Lộ chợt lên tiếng ngắt lời của cô ấy. Bì Ché ngoái đầu, nhìn về phía Bạch Lộ, "Sao hả Trưởng Phòng."
Bạch Lộ thấp giọng nói: "Tớ vừa mới nhớ, hình như USB của chúng ta tối hôm qua bị để quên ở phòng in dưới lầu ký túc xá rồi."
"HẢ!?" Bì Ché hoảng hốt la lên, "Bộ phim Hàn tớ tải xuống nguyên đêm toàn nằm trong đó hết á! Nguyên cuộc họp buổi chiều tớ chỉ ngóng mỗi nó thôi á!"
Lập tức đứng ngồi không yên.
"Không được không được, tớ phải đi xem chút. Vậy……. trưởng phòng……."
Bạch Lộ gật đầu, "Cậu đi đi, tí nữa tớ sẽ vác đồ về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!