Vì vấn đề đặt tên cho quán này, phòng 517 mở hội thảo liên tục.
Nhỏ Út đề nghị: "Trong quán trang hoàng cũng rất đẹp, bằng không thì tìm một cái tên tươi mát nào đó, ví dụ như Quên Lo nè, hay là Trời Xanh nè."
"Dẹp." Bé Ba nghe hết nổi, vừa sơn móng chân vừa nói, "Lại còn Quên Lo, sao cậu không gọi luôn nó là Four
-Leaf Clover đi cho rồi."
Nhỏ Út sáng mắt lên, "A, cũng được đấy, nghe rất hay."
Bì Ché ngồi một bên cân nhắc, "Quá nhạt nhẽo, không hợp khẩu vị của tớ."
Bé Ba: "Cậu đặt một cái tên đi."
Bì Ché: "Tớ cảm thấy quán này thích hợp với hơi hướng màu mè, ví dụ như "Sắc Đêm" hoặc "Thiên Phố"……. bằng không thì cho chút vị Âu Mỹ, không phải ở trên tầng cao sao, gọi luôn là Tháp Babel cũng được."
Tám một hồi, Bì Ché nghiêng đầu, nhìn chỗ ngồi trống không bên cạnh.
"Dạo gần đây số lần Trưởng Phòng chạy đi tự học ngày càng tăng nhỉ."
Bé Ba cũng nhìn qua, "Ờ, nhưng mà cậu ấy chạy đi tự học cũng rất ít khi học bài chuyên ngành, tớ theo cậu ấy đi một lần rồi, ngồi ở trong thư viện bốn tiếng, hết ba tiếng cậu ấy toàn làm chuyện khác."
Nhỏ Út nói: "Cũng được mà, trước đây học quá nhiều. Điểm IELTS và TOEFL của cậu ấy đều siêu cao, chắc là muốn ra nước ngoài."
"Ai biết được." Bì Ché chống cằm, lầm bầm: "Nhìn thì ngoan, trong đầu chưa chắc."Tên quán của Hứa Huy còn chưa quyết định, nhưng trong phòng 517, nó đã có một tên gọi riêng ——Đất Thánh.
Bì Ché giải thích như thế này: "Giống như Bodh Gaya của Bồ Tát, Jerusalem của Christ, Mecca của Islam ——"
Bé Ba đứng một bên nói chen vô, "Hoặc như Tỉnh Cương Sơn của cộng quân."
Bì Ché: "Tránh qua bên!"
Lần thứ hai hành hương đến Đất Thánh là vào một tuần sau. Bì Ché gặp phải cạnh tranh khốc liệt, đem bản kế hoạch đề xuất về cải thiện thêm lần nữa, thêm thắt một đống chi tiết.
Bạch Lộ nhìn bản kế hoạch đề xuất đã được in ra, nói: "Nếu làm như thế này, dự tính sẽ không thấp, các cậu vẫn nên thương lượng với chủ quán một chút, hỏi xem bọn họ có chịu bỏ nhiều tiền ra như vầy không."
"Thương lượng thương lượng, tối nay sẽ đi thương lượng ngay, tớ đã hẹn giờ xong xuôi với họ rồi, bảy giờ tối chạy qua."
Bạch Lộ đặt bản kế hoạch đề xuất xuống, ừ một tiếng.
Đêm ấy, Bạch Lộ ăn xong cơm ở căng tin, lúc về đến ký túc xá liền nhìn thấy Bì Ché đang lật tủ lục tung quần áo.
"Làm gì thế?" Bạch Lộ đặt thức ăn xuống bàn của Bì Ché, "Mang về cho cậu này, ăn cơm đã."
Cái mông lớn của Bì Ché lúc ẩn lúc hiện bên ngoài tủ quần áo, cuối cùng la lên một tiếng, đứng thẳng người, đầu tóc rối bời, mắt rưng rưng.
"Trưởng Phòng……."
"Ừ."
Bì Ché đặt hai tay lên vai của Bạch Lộ, nói một cách thống thiết: "Cậu nói xem tớ sao lại đến một cái váy cũng không có chứ, mẹ nó tớ có còn là con gái hay không!"
Bạch Lộ chỉ chỉ bàn, "Tớ mua cơm vịt quay cậu yêu thích, cậu ăn trước đi dã."
Bì Ché đặt đít xuống ghế, "Không có khẩu vị……"
Bạch Lộ: "Chốc nữa không phải là còn phải đi nói chuyện với người ta sao, không ăn lấy đâu ra sức."
Bì Ché liếc Bạch Lộ một cái, trách móc: "Cậu không coi trọng, cứ để mặc ba bọn tớ sao đủ, không có sức mạnh đoàn kết, đàm phán cũng sẽ không ra gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!