Chương 34: (Vô Đề)

Bên trong vẫn còn đang bàn bạc, Bé Ba và Bì Ché đều phát hiện Tôn Ngọc Hà hình như hơi có vẻ mất tập trung.

Cho là bởi vì đối phương cảm thấy không hài lòng với bản kế hoạch đề xuất của mình, đầu óc của Bì Ché xoay chuyển nhanh chóng, tìm cách khác để giải quyết.

Bất chợt ánh mắt loé sáng, sức tập trung bị cánh cửa thu hút.

Những người khác cũng nhận ra gì đó, cùng quay đầu.

Bì Ché nói với Tôn Ngọc Hà: "Cậu chủ của các cậu tới rồi kìa."

Sau khi Hứa Huy bước vào, đi thẳng đến quầy bar, khui một chai bia uống, ánh mắt của Bì Ché và Bé Ba chưa từng dời đi từ sau khi cậu tiến vào phòng.

"Vậy sao giờ……." Bì Ché đập đập Tôn Ngọc Hà, "Hay là gọi cậu chủ của cậu qua đây, chúng ta cùng bàn tính một chút."

Tôn Ngọc Hà như cười mà không cười, chậm rãi lầm bầm: "Ừ, đáng được bàn tính một chút…….."

Cậu ta xoay người ngẩng đầu, "Huy."

Hứa Huy coi như không nghe thấy, vẫn còn đang nốc bia. Tôn Ngọc Hà nhìn người dưới ánh đèn, nhíu đầu mày, giọng nói cũng to hơn.

"Huy!"

Chai bia cuối cùng cũng buông xuống, Hứa Huy xoay đầu, Tôn Ngọc Hà nói: "Qua đây một chút."

Hứa Huy bước tới, ngồi xuống chỗ để trống.

Bộ dạng của cậu không ổn lắm, ba người bên Bì Ché thân là khách, không dám mở miệng.

Giọng của Hứa Huy rất thấp, "……. Có chuyện gì?"

Tôn Ngọc Hà: "Chưa tỉnh ngủ?"

Mắt của Hứa Huy khép hờ, "Rốt cuộc có chuyện gì?"

"Ồ, lại mất kiên nhẫn rồi?" Tôn Ngọc Hà nhìn cậu, bất chợt cười hừ một tiếng không rõ nguyên do.

Bì Ché và Bé Ba nhìn nhau, không biết đây là tình huống gì.

Tôn Ngọc Hà nói với Bì Ché: "Không sao, cậu cứ nói tiếp là được."

"À……." Bì Ché trình bày sự việc với Hứa Huy, Hứa Huy hơi cúi đầu, mái tóc che trước mắt, lắng nghe câu được câu chăng.

Di động chợt vang lên một tiếng, Nhỏ Út liếc nhìn, nói với Bì Ché: "Trưởng Phòng nói cậu ấy đã về trước rồi."

"Hả?"

Tôn Ngọc Hà liếc nhìn phía Hứa Huy, người nọ ngẩng đầu, mặt không biểu tình nhìn Nhỏ Út và Bì Ché đang nói chuyện với nhau.

"Cậu ấy nói cậu ấy đã về trước rồi, bảo chúng ta cứ bàn đi."

"Sao lại thế có thể đi về chứ! Không phải nói là chỉ đứng ở ngoài cửa cho thông khí thôi sao?"

"Tớ cũng không biết nữa…… Cậu ấy chỉ nói mỗi câu này, phải trả lời cậu ấy ra sao?"

"Thì bảo—— haizzz, quên đi, về thì về thôi, có lẽ có việc."

Bì Ché nói một hồi, bỗng chợt cảm thấy bên cạnh mình đang có một ánh mắt. Quay đầu qua, gặp ngay đôi mắt đen láy của Hứa Huy đang nhìn thẳng vào mình. Bì Ché chấn động toàn thân, buột miệng:

"Cậu chủ có chuyện gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!