Sau khi Bì Ché thề độc xong, hết thảy đều được thu xếp một cách rất rùm beng.
Lớp học đến hẹn khai giảng, giáo sư là nữ giáo sư minh tinh từ bên học viện quảng cáo qua, họ Vương, bộ dạng xinh đẹp ngọt ngào, tóc dài gợn sóng, mang giày cao gót mà bước đi thoăn thoắt, ngày đầu tiên đứng trên bục giảng đã nói về nội dung của bài thi cuối học kỳ.
"Chắc mọi người đã nghe nói đôi chút rồi ha, bài thi cuối học kỳ của lớp quảng cáo chúng ta không phải thi kiến thức, phải cùng nhau ra ngoài. Ở ngoài quảng trường có rất nhiều hàng quán, cơ bản đều là làm ăn phục vụ sinh viên đại học, cách em tìm một nơi, giải thích rõ ràng khái niệm tuyên truyền của mình với người ta, lôi kéo tài trợ của chủ quán để tiến hành một chút hoạt động thực tiễn, không hạn chế bất cứ cửa hàng nào, nội dung của hoạt động cũng không hạn chế."
Giáo sư Vương vừa nói vừa nêu vài ví dụ giúp sinh viên.
"Nói các em nghe ha, có biết là rạp phim ngay trước cổng trường chỉ phát thẻ ưu đãi khách hàng cho sinh viên trường chúng ta không, có rất nhiều sinh viên có thẻ này đúng không. Đó là do một tổ trong lớp này thương lượng mà có vào năm ngoái đấy, còn có một nhà hàng buffet cao cấp, cũng là do sinh viên của chúng ta làm tuyên truyền. Cho nên á, các em nhớ là đừng sợ tiệm quá lớn, đừng có không dám làm, chỉ cần các em dám nghĩ, thì sẽ không có chuyện gì không làm được cả."
"À, cuối cùng phải nói thêm một chút, giữa học kỳ phải nộp bản đề xuất, cuối học kỳ dùng power point trình bày quá trình tiến hành, mỗi tổ nhiều nhất là năm thành viên, ít nhất là ba thành viên, bắt đầu từ hôm nay các em có thể bắt tay vào làm rồi."
Bạch Lộ lơ đễnh quay đầu qua, trông thấy đôi mắt nóng rực sôi sục của Bì Ché bên cạnh mình, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cái bục giảng."Áp lực cao như núi."
Sau giờ học, bốn người phòng 517 tụ tập lại, Bé Ba nói: "Các cậu có nghe chưa, có đến mấy tổ muốn giành mối với chúng ta."
Bì Ché: "Ai tới cũng đừng hòng."
"Vậy tranh thủ ra tay trước?"
"Nhất định phải vậy."
Cả đám xoay đầu nhìn Bạch Lộ.
"Trưởng Phòng!"
Bạch Lộ: "Hả?"
Bì Ché khoát tay kéo Bạch Lộ ngay qua, "Cậu cũng cho chút ý kiến đi, để bọn tớ làm hết thì quá chậm."
Bạch Lộ: "Các cậu muốn làm thì cứ đi tìm ông chủ bọn họ mà nói thôi."
Bì Ché trầm ngâm, "Làm sao mở miệng cho hay đây."
Bạch Lộ bị Bì Ché ôm muốn nghẹt thở, chỉ cánh tay thô to của cô ấy, "Cậu cứ nói giống như thế này này, kẹp cổ cậu ta vào cánh tay của cậu, rồi cứ nói cậu mà không đồng ý tôi kẹp chết cậu."
"Hahahahaha!" Bì Ché buông Bạch Lộ ra, còn giúp cô vuốt vuốt lưng.
Bé Ba: "Nói thật đi, Trưởng Phòng, gợi ý cái đi."
Bạch Lộ: "Gợi ý cái gì, nếu như các cậu cảm thấy tự dưng mở miệng hơi quá đường đột, vậy thì lo mà đi chuẩn bị một bản kế hoạch đề xuất."
"Còn phải có kế hoạch đề xuất?"
Bạch Lộ liếc mắt nhìn xuống, "Tớ sợ là tới lúc đó các cậu thấy người ta thì đều nói không nên lời nữa."
Bì Ché: "Hahahahaha!"
Bộ dạng của Bé Ba như nhìn hết nổi, "Thật không có tiền đồ, không cảm thấy xấu hổ mà ngược lại còn dám vênh váo."
Tuy nhiên rốt cuộc Bì Ché cũng đặt ở trong lòng. Bắt đầu từ sau khi Bạch Lộ nói câu kia xong, một mạch đến khuya, cô ấy toàn nói chuyện kế hoạch đề xuất, đến cả phim Hàn cũng không thèm coi.
"Cậu ấm đầu rồi hả." Nhỏ Út nói.
Bạch Lộ cũng khuyên cô ấy, "Đừng nghĩ quá phức tạp, đặt mức độ khả thi trên hết."
"Mức độ khả thi……" Bì Ché chảy dài trên ghế, mặt mày nhăn nhó. "Tớ nói một câu từ tâm can, biện pháp duy nhất mà tớ có thể nghĩ ra, là đem mặt của cậu chủ in lên bưu thiếp, gặp người nào phát cho người đó."
Bé Ba vỗ tay. "Tớ thấy được đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!