Chương 32: (Vô Đề)

Lại là một buổi sớm mai, Bé Ba sáu rưỡi sáng đã dậy cùng với Bạch Lộ.

"Cậu làm gì dậy sớm vậy?" Bạch Lộ thì thầm hỏi.

"Trưởng Phòng, cậu tới đây——" giọng của Bé Ba còn khẽ hơn, xì xào gọi Bạch Lộ tới gần, cúi đầu ghé tai bỏ nhỏ: "Hôm nay tớ phải ra ngoài, lúc lên lớp cậu giúp tớ lúc điểm danh được không?"

Bạch Lộ xoay đầu ngó cô ấy, "Sao lại ra ngoài nữa rồi?"

Bé Ba đẩy đẩy cô, bộ dạng biết rồi còn cố hỏi, "Đại Lưu tới đó mà."

Bạch Lộ: "Không phải mới vài hôm trước hắn còn cạo đầu thề thốt gì đó sao."

Bạn trai của Bé Ba là sinh viên trường nghệ thuật kế bên, do dáng vóc rất cao to, nên bị Bé Ba gọi là Đại Lưu, cũng là sinh viên năm thứ 3. Người làm nghệ thuật thì thành tích văn hoá chả ra sao, Đại Lưu lên tới năm 3 mà tiếng Anh còn chưa qua được cấp 4, đầu năm nay lúc khai giảng nghe nói trong nhà đã giao hẹn, không đậu cấp 4 thì cắt chi phí sinh hoạt.

Mấy hôm trước Đại Lưu mời cả phòng đi ăn, uống rượu trong bữa ăn, Đại Lưu kích động, nói muốn cả nhà làm chứng, lúc mọi người còn chưa có ai kịp phản ứng, cậu ta đã cắt phăng mái tóc để dài ba năm của mình.

Còn chưa hết một tuần, lại lộ nguyên hình rồi.

"Học hành cũng phải kết hợp với vui chơi." Bé Ba chẳng mảy may quan tâm, thu xếp thoả đáng xong vỗ vỗ vai Bạch Lộ, "Trưởng Phòng, mọi sự trông vào cậu."

May là hôm nay lịch học không nhiều lớp, sáng một lớp, chiều một lớp, lớp sáng lại còn là một lớp gom hai khoá lại học chung trong một giảng đường lớn, giáo sư điểm danh ở phía trước, Bạch Lộ giúp Bé Ba qua cửa thuận lợi.

"Thiệt tình…… Bất kể là đã trông thấy bao nhiêu lần vẫn thấy thần kỳ, cậu sao lại có thể bình tĩnh như thế được." Bì Ché chống khuỷu tay, xoay mặt qua nhìn Bạch Lộ, vẫn còn buồn bực. "Giúp bạn bè điểm danh xác xuất thành công cho đến nay vẫn giữ được mức độ trăm phần trăm, Trưởng Phòng chính là Trưởng Phòng, quá ngầu."

Bạch Lộ cười cười, khẽ nói: "Đừng có giỡn."

Buổi trưa Nhỏ Út về ký túc xá sớm, Bạch Lộ đi ăn trong căng tin với Bì Ché.

"Cũng chả biết Bé Ba theo Đại Lưu đi đâu nhỉ." Sức ăn của Bì Ché kinh người, lấy một khay đầy ăm ắp đồ mặn, "Không đến mức giữa ban ngày ban mặt mà sinh mệnh giao hoà đấy chứ."

Bạch Lộ ngồi xuống đối diện với Bì Ché, ngước mắt liếc cô ấy một cái, "Ăn cơm."

Bì Ché nhếch miệng, lại tính nói gì đó, di động vang lên.

"Ô, là Bé Ba."

Nhận điện thoại, ừ ừ à à nói vài câu, đặt xuống.

"Này, đoán xem chuyện gì." Bì Ché hỏi.

Bạch Lộ: "Không biết."

Bì Ché huơ huơ di động, "Bảo tớ đi đưa tiền tới!"

Bạch Lộ ngước đầu lên từ khay thức ăn, "Đưa tiền?"

Có chuyện để buôn, Bì Ché vội vàng nhét hai miếng cơm, "Ờ, nói chơi quá vui, không để ý, tiền hết sạch rồi, hiện giờ còn thiếu tiền hai chai rượu."

Bạch Lộ nhíu mày, "Giữa trưa mà đi uống rượu?"

"Ai biết được."

"Cậu đi rước người về đi, uống rượu vào đừng để ở bên ngoài."

"Ngài không cần bận tâm, cứ đợi đi, tớ sẽ đi đón người về ngay. Cái tên Đại Lưu này cũng vô dụng thật, lưng dài vai rộng mà tiền lại đếch có, ăn một bữa cơm mà cũng không trả nổi." Lau lau miệng, Bì Ché đứng lên, "Trưởng Phòng, lớp buổi chiều giúp giành hai chỗ ngồi nhé."

Bạch Lộ nhận lời.

Buổi chiều, Bì Ché vào lớp cùng lúc với tiếng chuông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!