Lý Tư Nghị ôm lấy Ngô Hãn Văn khóc lóc thảm thiết.
"Lớp phó! Lớp phó à——!"
Ngô Hãn Văn đẩy mặt cậu ta ra, "Tớ chưa chết đâu!"
Rất nhiều học sinh đang ôm nhau nơi cổng trường, thậm chí có không ít phụ huynh còn mua hoa tươi, chào mừng con mình vừa mới thi xong.
Bên ngoài địa điểm thi hỗn loạn không thể tưởng tượng nổi, nắng chiếu chói lọi khiến mắt mở không ra, Bao Kiến Huân vẫn còn bị ảnh hưởng bởi không khí sục sôi của kỳ thi, chưa hồi phục, đang còn đứng giữa đám người nghểnh cổ gào: "Đừng chen lấn! Học sinh lớp 12-9 qua hết bên này ngay——!"
Bạch Lộ chậm chân chậm tay, dọn dẹp cặp vở dọn hết nửa buổi, là người cuối cùng rời phòng thi.
Vừa ra ngoài, bị một trận ồn ào ngoài cửa làm giật bắn mình.
"Bạch Lộ ——!"
Có người gọi cô, Bạch Lộ trông thấy Ngô Hãn Văn đang còn nhảy tưng lên ở một góc, cậu ta giơ cao hai tay, "Bên này bên này!"
Bạch Lộ tới gần, Ngô Hãn Văn đứng bên ngoài đợi cả buổi, khắp người đầy mồ hôi.
"Thế nào?" Cậu ta hỏi.
"Phát huy bình thường."
Giáo viên Vật Lý ở bên cạnh nghe vậy, bình luận: "Phát huy như thường là được! Chỉ sợ một khi gặp căng thẳng đến cả mức độ bình thường cũng không phát huy được."
Ngô Hãn Văn cười cười với giáo viên Vật Lý, Bạch Lộ nói: "Tớ phải đi rồi, mẹ tớ còn đang đợi tớ kìa."
Ngô Hãn Văn ngó dáo dác bốn phía, "Dì đang ở đâu?"
"Ở bên ngoài, trong này quá chen chúc, tớ không cho mẹ tớ vô."
Còn đang nói, phía sau lưng truyền đến giọng của Bao Kiến Huân. Chỉ trong vòng hai ngày, cổ họng của Bao Kiến Huân đã khàn giống như bị chà giấy nhám vậy.
"Các em học sinh lớp 12-9 chú ý! Hai hôm nữa tới trường đối chiếu đáp án! Sau khi về nhà đừng lo chơi không, ôn lại đáp án trong đầu một lần, không được thì viết xuống giấy! Được rồi, tan hàng đi!"
Học sinh nhàm chán tản đi, Bạch Lộ nói với Ngô Hãn Văn: "Vậy tớ đi trước đây."
"Ê." Ngô Hãn Văn nắm lấy cánh tay của Bạch Lộ, "À này, đừng quên mở di động."
"Làm gì?"
"Chẳng làm gì……."Ngô Hãn Văn gãi gãi gáy, "Thì, thì nói chuyện này nọ thôi."
Bạch Lộ khoát tay, "Tạm biệt."
Thi đại học xong quả thực rất kích thích, nhưng nhiều hơn hết vẫn là mệt mỏi, Bạch Lộ sau khi về đến nhà ngủ nguyên một buổi chiều, lúc mặt trời đã xuống núi, mới mở mắt ra.
Đầu hơi choáng váng, trần nhà tựa như thấp hơn thường ngày, đè khiến cho người ta không thở thổi.Rất nhanh, bài giải thi đã ra lò.
Học sinh lại tới trường một lần nữa, phen này mọi người chẳng ai mặc đồng phục, sân trường xanh xanh đỏ đỏ, một cảnh tượng bảy sắc cầu vồng.
Lá lại xanh, hoa lại nở, gió thoảng qua trên mặt, dịu dàng mơn man.
Bao Kiến Huân nghỉ ngơi được vài ngày, tinh thần coi như đã ổn định, tay cầm bài giải, giọng điệu bình tĩnh nói: "Đợi lát nữa phát bài giải cho các em, đừng thảo luận gì với nhau, tự đối chiếu của mình xong đi đã. Đầu óc phải giữ cho thật tỉnh táo, chỉ còn chút nữa thôi, trăm ngàn lần đừng hoảng loạn, nghe rõ chưa?"
"Dạ rõ rồi!"
Ngô Hãn Văn ngồi kế bên Bạch Lộ, nói: "Nhớ hết đáp án của cậu chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!