Hôm sau, Bạch Lộ cùng với Tương Như cả hai đều bị chủ nhiệm toàn khối lớp 12 thông báo phê bình.
Tương Như lại đâm sợ.
Bóng đêm đem lại cho người ta một sức mạnh phi thường, đợi mặt trời lên, sự việc lại trở thành chuyện khác.
Mỗi người một bài kiểm điểm một ngàn chữ, con số tương đương với một bài luận văn. Đây còn chưa sao, viết xong phải đứng trước mặt cả lớp đọc, thế mới chết người. Da mặt của Tương Như mỏng như tờ giấy, hễ nói dối là đã đỏ mặt, cho nên lúc ngồi viết kiểm điểm, nguyên một khuôn mặt của cô ấy cứ nóng hừng hực.
"Được rồi." Bạch Lộ ngừng bút, nhìn Tương Như, nói: "Đợi chút tớ viết cho cậu, tới lúc đọc cậu cứ theo đó mà đọc là được."
Tương Như cúi đầu, "Sao lại thế chứ…… Tớ đã là người liên luỵ tới cậu rồi."
Bạch Lộ: "Không sao, hai người cùng viết như thế này rất dễ bị lộ."
Tương Như cắn môi, mắt nhìn về một hướng ngây người.
Hiện đang là giờ thể dục buổi trưa, tiết thể dục của lớp 12 đều là hoạt động tự do, muốn chơi thì xuống sân vận động chơi, muốn học thì ngồi lại trong lớp hoặc vào phòng tự học ôn bài.
Bạch Lộ ngồi trên ghế, ngó theo hướng ánh mắt của Tương Như, phát hiện cô ấy đang nhìn chằm chằm vào kính cửa sổ xuất thần.
Bạch Lộ huơ huơ tay, Tương Như quay đầu.
"À……. xin lỗi."
Bạch Lộ nhìn dáng vẻ ủ dột của cô gái này, hỏi một cách nghi ngờ: "Cậu như thế này đối với cậu ta, cậu ta cũng không biết, không thấy lỗ sao."
Tương Như: "Tớ cũng không muốn……"
Bạch Lộ: "Quên hết đi." Nghĩ đi nghĩ lại vẫn một câu kia, "Đau khổ vì cậu ta, không đáng."
Tương Như lại nhìn mặt bàn thẫn thờ.
Bạch Lộ: "……." Thở dài một hơi, Bạch Lộ cúi đầu viết bản kiểm điểm của mình.
Trong thời gian một tiết tự học, Bạch Lộ đã viết xong cả hai bản kiểm điểm. Tương Như trợn mắt há mồm nhìn cô, "Cậu, cậu viết nhanh như vậy à."
Bạch Lộ: "Cũng tạm thôi."
Tương Như cầm bản kiểm điểm ngó đôi lần, làm quen với nội dung, đọc đi đọc lại rồi bĩu môi.
"Bạch Lộ…… Cậu bịa chuyện thật cừ khôi."
Bạch Lộ ngó cô ấy, Tương Như giật mình xua tay lia lịa, "Tớ không phải có ý đó."
Bạch Lộ cười, "Tớ biết." Cùi chỏ của cô chống lên mặt bàn, "Tớ bịa chuyện quả thật rất cừ." Cô muốn dời sự chú ý của Tương Như đi, nói một cách nghiêm túc, "Bịa chuyện quan trọng nhất là logic, logic đủ mạnh, người khác sẽ tin là thật, nhưng cũng không hoàn toàn chỉ dựa vào logic được, hễ logic mà không đủ thì bổ xung bằng tình cảm."
Quả nhiên Tương Như bị thu hút, "Vậy có phải là bịa đến độ bản thân mình cũng tin luôn không."
"Đương nhiên không phải." Bạch Lộ xua tay, "Đấy là tệ nhất, để cho ngươi ta tin, bản thân không tin, thế mới tuyệt vời."
Tương Như bị chọc cho cười.
Bạch Lộ nhìn cô ấy, nhẹ giọng nói: "Cậu vẫn nên cười nhiều thì tốt hơn."
Tương Như lắc đầu, hai bài tay nhỏ áp vào mặt mình, nói: "Cười cái gì chứ, gò má tớ quá cao, rất nhiều người đã bảo, lúc tớ cười trông như khỉ."
Bạch Lộ: "Họ nói tầm bậy thôi."
Tương Như nghe thế liền nắm lấy tay của Bạch Lộ, "Bạch Lộ cậu thật tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!