Chương 28: (Vô Đề)

Từ trong toà nhà bước ra, Bạch Lộ đứng thẫn thờ một hồi, giống như bị những hình ảnh đóng khung trong cánh cửa kính thu hút.

Vuông vức góc cạnh, giống như một bức tranh.

Trong tranh có cây khô trời xanh, tuyết trắng đầy cành.

Chỉ có mấy giây đồng hồ, chóp mũi đã bắt đầu ươn ướt.

Hôm nay trời âm u, không có nắng, cũng thiếu sắc màu tươi vui. Nhưng so với căn phòng kia, thế giới bên ngoài vẫn muôn màu như cũ.

Bạch Lộ cúi đầu, bước vào trong tuyết, hít thở không khí lạnh băng.

Bước đi trên đường, đầu óc trống rỗng.

Mới là xế chiều, nhưng cô cứ cảm thấy như ngày đã trôi qua rồi.

Xe cộ trên đường tới tới lui lui, tiếng còi xe đều như nóng nảy hơn thường ngày, âm thanh rất chói.

Mãi đến giây phút đặt chân vào sân trường, Bạch Lộ mới cảm thấy bước chân bớt căng thẳng.

Thời tiết không tốt, trong sân trường không có mấy người, Bạch Lộ cắm đầu đi về hướng ký túc xá.

Buổi chiều không muốn nhìn đến bài vở nữa, cô muốn ngủ, ngã vật ra giường cắm đầu ngủ vùi.

Vừa nghĩ đến chiếc giường êm ái, trong lòng Bạch Lộ bỗng dưng cảm thấy có chút an ủi, bước chân cũng nhanh hẳn lên.

Cô dừng bước lại trước cửa ký túc xá.

Nơi đó có một người đang đứng.

Vì lúc này sân trường vắng hơn ngày thường, nên người này trông càng đặc biệt nổi bật.

Bạch Lộ khựng lại trong giây lát, rồi tiếp tục đi về phía trước.

Hiếm hoi lắm Ngô Hãn Văn mới không mặc đồng phục, cậu ta mặc toàn đồ của mình, nhưng lưng vẫn đeo chiếc cặp khổng lồ kia.

Có lẽ là do trời lạnh, cậu quấn thêm một chiếc khăn quàng rõ to, che hết nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra chóp mũi, cùng với mắt kính màu bạc.

Cô không hề có ý định dừng lại bên cạnh cậu, đi lướt qua, người chực tiến vào trong toà nhà.

"Bạch Lộ." Ngô Hãn Văn gọi cô lại.

Bạch Lộ dừng bước, chậm rãi ngoái đầu, "Ừ?"

Hai tay của Ngô Hãn Văn xuôi bên người, đầu ngón tay hơi cong.

"Tớ đang đợi cậu."

Trời rét, nói chuyện đều phả ra khói trắng.

Ngô Hãn Văn nhìn Bạch Lộ, "Cậu đi gặp cậu ta rồi?"

"Ừ." Bạch Lộ nhìn cậu ta, cười lạnh một tiếng. "Không phải cậu cũng đi rồi sao."

Ngô Hãn Văn hơi ngưng một chút, sau đó thẳng sống lưng. "Phải, tớ đã đi, tớ nói ra hết chuyện của cậu rồi."

Bạch Lộ lẳng lặng nhìn, không nói gì.

Ngô Hãn Văn muốn mở miệng, Bạch Lộ ngắt lời cậu ta. "Quên đi, không quan trọng nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!