Những năm gần đây truyền thông luôn đưa tin về môi trường, thao thao bất tuyệt về hiệu ứng nhà kính, hâm nóng toàn cầu.
Nhưng trận tuyết đầu tiên của năm nay đến sớm hơn mọi năm.
Không biết có phải ông trời cũng thích đóng kịch.
Sáng Chủ Nhật, tuyết đã bắt đầu rơi, trời xám mịt mờ, mây dày đặc, nhìn không thấy mặt trời.
Phương Bắc mà đổ tuyết, quá bình thường, bọn học sinh hoàn toàn không có chút cảm giác thơ thẩn gì với trận tuyết đầu mùa, chỉ cắm đầu lo làm bài tập.
Ngô Hãn Văn hôm nay đến muộn.
"Ôi, rốt cuộc bắt đầu lười biếng rồi phải không." Lý Tư Nghị gật gù nói.
Bạch Lộ ngưng bút, nhìn chỗ ngồi trống vắng bên cạnh.
Trong ấn tượng của cô, Ngô Hãn Văn chưa từng xin nghỉ học.
Có một dạo xôn xao vụ cúm gia cầm, cả trường đặt giới nghiêm, mỗi sáng sớm giáo viên đeo khẩu trang đứng ngay cửa lớp đo nhiệt độ cơ thể, từng người một bước qua cửa khẩu. Hôm ấy Ngô Hãn Văn bị cảm lạnh, hơi sốt nhẹ, giáo viên bảo cậu ta quay về, Ngô Hãn Văn đánh chết cũng không chịu đi, cuối cùng có người thu băng bài giảng của giáo viên trong lớp, cậu ta mới chịu quay về nhà dưỡng bệnh.
Quay đầu lại, Bạch Lộ lấy di động ra ở dưới bàn học, soạn một tin nhắn.
"Trưa nay mình ghé."
Viết xong cô mở danh sách liên lạc, nhẹ nhàng bấm vào tên "Nhẫn Đông" trong đó.
Gửi xong tin nhắn, Bạch Lộ tiếp tục làm bài tập.
Vẫn hơi có chút phân tâm.
Lần đầu tiên Hứa Huy trả lời tin nhắn chậm như vậy, ngắn như vậy.
Một chữ——
"Được."
Bạch Lộ ngước đầu, trông thấy bông tuyết mênh mông ngoài cửa sổ.
Không có lấy một chút hơi ấm, trong phòng không có máy sưởi, ngồi bên cạnh cửa sổ, lạnh đến buốt xương.
Mãi đến tận khi tan học buổi trưa, Ngô Hãn Văn cũng không tới lớp.
Bạch Lộ đeo cặp lên lưng đi ra ngoài.
Bao nhiêu hơi ấm còn sót lại đang chống cự, nhiệt độ ngắc ngoải ở không độ.
Trận tuyết đầu không giữ được, rơi xuống đất liền tan, đường xá lầy lội trơn trượt.
Bạch Lộ không che dù.
Cô có mang dù, nằm ở trong cặp, nhưng cô lười lấy ra.
Trong một ngày như thế này, cô làm gì cũng cảm thấy không có sức.
Băng qua đường lớn, tiến vào con hẻm, Bạch Lộ đến trước nhà Hứa Huy.
Cửa không đóng, Bạch Lộ vào nhà, phát hiện rèm cửa lại buông hết xuống.
Hôm nay không giống như trước đây, trời vốn đã u ám, còn buông hết rèm, trong nhà tối hù như ban đêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!