Chương 26: (Vô Đề)

Trí nhớ của con người rất kỳ lạ, những thứ đã rất lâu rồi chưa nhắc tới, nội dung vốn tưởng đã lãng quên, có đôi khi sẽ bị một xúc tác nhỏ nhoi nào đó bất chợt gợi lại.

Ví như hiện giờ.

Trong nhà hiếm hoi lắm mới có được chút không khí sôi động, Dì Ngô cùng với Vương Tiệp đang trong bếp nấu cơm, Hứa Huy ngồi cùng với Hứa Chính Cang ở trước bàn ăn.

Hứa Chính Cang đang xem một tờ báo.

Cảnh như vầy khiến cho Hứa Huy cảm thấy mơ hồ quen thuộc. Lúc cậu bắt đầu nhớ lại, phát hiện nhân vật chính của cảnh trong đầu mình luôn là Vương Tiệp và Hứa Dịch Hằng, tình cảm ấm áp của hai mẹ con họ đã kéo theo cha con có tính tình hơi buồn tẻ Hứa Huy và Hứa Chính Cang.

Hứa Chính Cang đã bao lâu rồi chưa về?

Chắc sắp một năm rồi, Hứa Huy không nhớ rõ nữa.

Không ai thích một gia đình như thế này, những năm gần đây, Hứa Chính Cang đem toàn bộ tinh lực đặt vào công việc, đàn ông luôn giỏi trốn tránh hoàn cảnh và tâm trạng phản diện, cũng giống như Hứa Huy.

Thức ăn được bưng lên, tài nghệ của Vương Tiệp và Dì Ngô rất khá, những món ăn bình dân cũng được chế biến hương vị vẹn toàn.

Vương Tiệp ngồi bên cạnh Hứa Chính Cang, Dì Ngô vốn định đi, bị Vương Tiệp gọi lại.

"Chị Ngô, cùng ăn đi mà."

"Không cần không cần." Dì Ngô vội vàng xua tay, "Khỏi lo cho chị, chị vào bếp ăn chút đỉnh là được rồi."

Vương Tiệp nhìn bà ta, như muốn tìm chỗ nương tựa.

"Qua đây ngồi đi Chị Ngô." Bà ấy vừa nói nhìn Hứa Chính Cang.

Hứa Chính Cang đã quá lâu chưa về nhà, không hiểu rõ tình huống như thế nào, nhìn thẳng vào người giúp việc, thuận miệng nói: "Được mà, ngồi ăn luôn đi, không phải người ngoài."

"Chao ôi, vậy thì ngại quá." Dì Ngô nói rồi ngồi xuống bên cạnh Vương Tiệp.

Một bữa ăn vô cùng nặng nề. Hứa Chính Cang hỏi han Vương Tiệp chuyện trong nhà, Vương Tiệp lầm bầm: "Không sao, mọi việc đều tốt."

Hứa Chính Cang: "Tiền đủ tiêu không?"

Vương Tiệp: "Đủ tiêu……"

Hứa Chính Cang: "Nếu không đủ thì nói với anh."

Vương Tiệp: "Biết rồi."

Hứa Chính Cang nhìn Vương Tiệp bộ dạng ủ rũ, thử góp ý: "Vài bữa nữa em đi chơi một chút đi, ở đây sắp vào đông rồi, em xuống phương nam du lịch cho khuây khoả, đừng cứ ngày ngày chờ ở nhà." Lại nói với Dì Ngô, "Nếu tự mình đi sợ nhàm chán thì tìm người bầu bạn, mua chút đồ."

Dì Ngô dè dặt chạm vào Vương Tiệp, "Có thể mà, ra ngoài ngắm phong cảnh, cũng thay đổi tâm trạng."

Vương Tiệp chậm chạp lắc đầu, "Thôi, em đi không xong."

Hứa Chính Cang: "Chỉ vài ngày thôi, cũng không lâu."

Vương Tiệp siết chặt đũa, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mặt Hứa Chính Cang.

"Vài ngày cũng không được, một ngày cũng không được, anh muốn đi anh đi."

Dì Ngô thấy bầu không khí căng thẳng, vội vàng hoà giải, "Vậy thì không đi nữa, ở nhà cũng được." Nói với Hứa Chính Cang, "Trong nhà tôi có con chó nhỏ vừa mới sinh một lứa chó con, tôi muốn đem qua cho bà chủ một con, con chó ấy rất đáng yêu!"

Hứa Chính Cang cũng không biết có nghe rõ hay không, gật đại, quay đầu gắp thức ăn. Trong lúc đảo mắt một vòng, trông thấy Hứa Huy đang ngồi ăn cơm, hỏi:

"Con thì sao, ở trường tới đâu rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!