Chương 24: (Vô Đề)

Tôn Ngọc Hà không hổ là bạn lâu năm của Hứa Huy, cái câu cậu ta đánh giá Hứa Huy "bám như đỉa" kia vạn phần chính xác.

Hứa Huy quen dần với cuộc sống bận rộn của Bạch Lộ, không thường gọi điện thoại nữa, nhưng tin nhắn vẫn đều đều như cũ.

Chẳng qua nội dung tin nhắn của cậu có chút thay đổi, không còn lấy câu trả lời của Bạch Lộ làm mục đích nữa, thay vì nói là trao đổi, thì càng giống như đang lảm nhảm một mình hơn.

Giữa các tiết học Bạch Lộ sẽ len lén nhìn di động, rất thường trông thấy tin nhắn Hứa Huy gửi tới, tỉ như "Thức dậy trễ, không muốn tới trường" vân vân.

Sau đó cô ngó giờ, phát hiện tiết học thứ hai của buổi sáng đã sắp xong rồi.

Thêm vài tiếng nữa trôi qua, cô nhận được tin tiếp theo——

"Bị giáo viên chủ nhiệm mắng, tôi thật muốn vứt cha đó xuống ao cho cá ăn."

Đợi đến khi vào lớp học, Hứa Huy sẽ bình luận các giáo viên——

Cô dạy văn: Ngực nhỏ vậy mà còn dám mặc áo cổ chữ V khoét sâu, em nói xem bà ta có biết xấu hổ không?

Thầy dạy Vật Lý: Có phải trọng lực của trái đất có tác dụng mạnh hơn với cha đó không vậy? Sao cứ có cảm giác cha đó mỗi năm lại lùn đi thế.

Thầy dạy tiếng Anh: Mỗi lần nghe khẩu âm của ông ta tôi muốn cởi giày ra nhét ngay vào miệng ổng.

Thầy dạy Toán: Giải có bài toán này mà cũng chậm quá đi…….

Trông thấy tin nhắn cuối cùng, Bạch Lộ hơi xuất thần.

"Nếu tớ bảo trước đây cậu ta học còn giỏi hơn tớ, cậu có tin không? "

Cuộc nói chuyện với Ngô Hãn Văn giống như chỉ mới hôm qua.

Nói khéo cũng rất khéo, vừa nghĩ tới Ngô Hãn Văn, người đã từ bên ngoài quay về, trên mặt không kiềm chế được vẻ hỉ hả.

"Ối ối tối……." Lý Tư Nghị ngồi phía sau, sách cũng không thèm xem nữa, tâm trí một mực lần theo dấu vết trên mặt của Ngô Hãn Văn để lại.

"Mặt mày hớn hở ha." Ngô Hãn Văn vừa ngồi xuống, Lý Tư Nghị ở phía sau đã chọt cậu ta, nói tiếp: "Có phải là tiền tuyến đã loan tin thắng trận?"

Quay đầu qua vừa đúng lúc gặp Bạch Lộ cũng đang nhìn cậu ta.

Ánh mắt mang theo một chút tìm kiếm.

"Có tin vui?"

Ngô Hãn Văn cuối cùng không nhịn được nữa, cười như miếng dưa hấu ngày hè, vừa hé miệng một cái liền khó lòng giữ lại.

"À." Cậu ta gật đầu, "Đúng vậy, tin vui."

Hai bàn tay béo mập của Lý Tư Nghị đặt trên vai của Ngô Hãn Văn, khẽ lắc.

"Giải nhất? Đi đâu đây? Tin tức có được xác nhận hay chưa?"

"Là giải nhất, chắc có thư rồi, qua hai hôm đợi tới lúc chiêu sinh sẽ tính, cơ bản là không khác bao nhiêu."

"Đi trường nào đây?"

Ngô Hãn Văn hơi ngại ngùng, "Chắc là Đại Học Giao Thông Thượng Hải ……."

"Hả? Thanh Hoa Bắc Đại đâu mất rồi?"

"Thanh Hoa thì phải thi lần hai, lấy thêm điểm. Trong nhà tớ đã nghĩ kỹ rồi, vẫn muốn được bảo đảm tuyển thẳng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!