Chương 22: (Vô Đề)

Trí nhớ của Bạch Lộ xuất hiện một lỗ hổng.

Sáng sớm tỉnh lại, cô phát hiện di động nằm cạnh mình, nhật ký cuộc gọi cuối cùng ghi lại là từ Hứa Huy.

Cô nhớ giữa đêm cậu gọi điện thoại tới, nhưng cô không nhớ gác máy lúc nào.

Về phần nội dung ……

Cô đứng mua thức ăn sáng trong căng tin, trên đường đi về phía dãy phòng học nhớ đến câu nói kia ——"Con mẹ nó đều tại em."

Ngồi vào chỗ ngồi, gặm hết bánh bao, những bạn học khác mới lục tục tới lớp.

Trung tuần tháng mười, nóng bức đã qua đi, ngày thu yên ả.

Những con số trên bảng điểm phía ngay trước lớp càng ngày càng tuột xuống, mọi người đã quá quen thuộc rồi.

Học sinh lớp 12 của Lục Trung mỗi tuần thi kiểm tra một lần vào chiều thứ Năm.

Buổi sáng đi học như thường lệ, sau bữa cơm trưa, học sinh về lại lớp, sau đó thu dọn dụng cụ học tập. Vào lúc này cán bộ lớp sẽ dán một trang danh sách phòng thi lên bảng đen, phòng thi chiếu theo thành tích của đợt thi tuần trước mà chia, học sinh tuân theo phân chia trên danh sách, đi tới phòng thi của mình mà thi.

Bạch Lộ thu dọn bao bút xong, đeo cặp theo mọi người cùng ra khỏi cửa.

Cửa hơi bị tắc nghẽn, Ngô Hãn Văn đi đến bên cạnh Bạch Lộ.

"Chỉ thi kiểm tra thôi mà, sao đem nhiều đồ vậy?"

Bạch Lộ nhìn cậu ta một cái, "Cũng đâu có bao nhiêu, chỉ tiện tay mang theo thôi." Cô vừa nói vừa đánh giá Ngô Hãn Văn từ trên xuống dưới, "Chân đất qua sông à?" Cậu không có cặp, tay cũng trống không.

"Quan sát không được kỹ đấy." Ngô Hãn Văn nhấc tay, chỉ chỉ ngực của mình. Thì ra trên cổ áo có cài một cây bút bi, Bạch Lộ mới rồi không để ý đến.

"Chỉ một cây bút?"

"Chậc." Ngô Hãn Văn chép miệng một cái, "Mắt thấy sắp thi toán rồi, tư duy cậu chật hẹp như vầy làm sao mà làm ăn." Nói xong, vặn người kéo vạt áo của mình lên, để lộ chiếc quần.

Trong túi quần có thêm một cây bút bi khác.

Bạch Lộ quay mặt về lại, Ngô Hãn Văn: "……Tớ giỡn thôi, suy nghĩ không thể dao động lung tung, không tốt cho việc tập trung tinh lực."

Mọi người đã đi gần hết, Bạch Lộ sải bước rời đi, Ngô Hãn Văn đi cùng cô tại ngưỡng cửa.

"Này……."

Bạch Lộ ngoái đầu, Ngô Hãn Văn ngậm miệng.

"Lớp phó."

"Hả?"

Khắp nơi trong hành lang là học sinh đang đi tới buồng thi, tiếng bước chân lẹt xẹt và tiếng những mẩu đối thoại vụn vặt lấp đầy buổi chiều biếng nhác.

Tuy biếng nhác, tuy chậm chạp, nhưng mỗi người đều đang bước theo nhịp điệu của riêng mình.

Trong một khoảnh khắc nào đó không ai để ý, Bạch Lộ mỉm cười với Ngô Hãn Văn.

Nhanh thật nhanh, chỉ trong chớp mắt.

Nụ cười tinh quái, hàm chứa sự ỷ lại nũng nịu do được cưng chìu, rất riêng của nữ sinh, thậm chí còn mang chút tà ác.

Sau đó nhướn mày nói: "Không có gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!