Rất nhanh Hứa Huy đã yên tĩnh lại.
Không để ý đến Bạch Lộ, thậm chí cũng không để ý đến bản thân.
Lê bước đến bên bệ cửa sổ, dán lưng vào tường, ngồi tuột xuống.
Chân co lên, cánh tay gác trên đầu gối, cậu cúi đầu, vùi mặt giữa hai cánh tay. Bên ngoài trời đã tối.
Mưa hoàn toàn không có dấu hiệu ngơi nghỉ.
Bạch Lộ buông nắm cửa, xoay người quay lại vào nhà. Cô ngồi cạnh bên Hứa Huy.
Cảm giác này hơi kỳ lạ.
Cách cơ thể mình mười mấy cen
-ti
-mét, là cơ thể của một người khác, tựa như mang hơi ấm, và hơi thở phảng phất.
Bạch Lộ khoanh tay bó gối, không cảm nhận được cái lạnh của mặt đất.
"Bạn tôi đều nói không trách tôi……" Không biết qua bao lâu, Hứa Huy mở miệng.
Giọng của cậu bị vây dưới hai cánh tay của mình, trầm thấp, bướng bỉnh.
"Trách." Bạch Lộ giản lược.
Hứa Huy nhếch đầu qua, vòng tay xuất hiện một con mắt đã ngà ngà say, lờ đờ, nhìn xuống mặt đất.
"Không trách tôi……Trách bản thân bọn họ……"
Mắt của Bạch Lộ đảo một vòng, sau cặp mắt kính cực to là một cặp mắt lạnh như được rửa bằng nước mưa.
"Cậu vẫn chưa trả lời mình."
"…… Cái gì."
"Cậu đối xử với em trai của cậu có tốt hay không."
Hứa Huy lại quét đầu trở về, không nói một lời.
Bạch Lộ bảo: "Bằng không mình hỏi cách khác, cậu đã từng đối xử tốt với em cậu chưa?"
Mặt của Hứa Huy càng vùi sâu hơn, cậu khẽ vặn vẹo thân hình, tựa một chú chim non muốn chui lại vào trong vỏ trứng.
"……Đã từng đối xử tốt đúng không." Bạch Lộ ngó cậu, nói từng câu một.
"Nếu không bọn họ sao lại yêu thích cậu như thế……Bám dính cậu, muốn ở bên cậu, nhớ rõ từng câu nói của cậu."
Hứa Huy bó gối, bàn tay siết chặt thêm chút, hơi thở nặng nề thêm chút.
Phần cổ lộ ra ngoài của cậu, khớp xương hằn lên, da thịt trắng nõn như băng tuyết.
Bạch Lộ lẳng lặng nhìn, nói: "Cậu biết rõ ràng bản thân cậu khác người."
Hứa Huy cười lạnh một tiếng, cơ thể khẽ cựa quậy, chậm rãi ngồi thẳng lên.
Nụ cười lạnh trên mặt còn chưa tan đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!