Rời đám hoa, Bạch Lộ và Tương Như ra khỏi tiểu khu.
Mười giờ rưỡi, Lục Trung đã khoá cổng, khá hơn so với Tương Như đi mà không cân nhắc, Bạch Lộ còn chịu khó suy nghĩ xem lúc quay về thì nên giải thích ra sao với người gác cổng và dì trông coi ký túc xá.
"Tới rồi." Tương Như nói.
Bọn họ đứng trước một ngã tư đường, hiện giờ vẫn đang đèn đỏ. Bên kia đường là một dãy hàng quán, cuối góc đường là một chiếc cổng sắt màu đen u ám.
Lục Trung và trung cấp Phục Nghệ chỉ cách nhau hai con phố, nhưng quang cảnh và không khí hoàn toàn không giống nhau.
Vào giờ này trước cổng trường của Lục Trung, đến người qua lại cũng thưa thớt, chỉ còn ký túc xá của lớp 12 là sáng đèn, cốt để cho học sinh ôn bài. Mà trước cổng của trường Phục Nghệ thì sôi động như cái chợ.
Qua mười giờ, một dãy hàng bán đồ nướng mọc lên bên đường.
Học sinh của Phục Nghệ là khách hàng chủ yếu của những hàng quán ấy. Bạch Lộ đã theo học hơn hai năm ở Lục Trung, nên cũng hiểu biết đôi chút về cái trường láng giềng này. Phục Nghệ cũng có ký túc xá, nhưng không đóng cổng, hoặc có thể nói, đóng cũng như không đóng.
Giờ này chính là lúc sinh hoạt nhộn nhịp nhất, hàng quán tấp nập nam thanh nữ tú của trường trung học dắt nhau ra ra vào vào.
Nơi đây chẳng ai mặc đồng phục cho được đàng hoàng, phanh ngực phanh bụng, còn không thì giắt hông. Trong góc của các quán bán đồ nướng là những cặp tình nhân trẻ ôm ôm ấp ấp, đút cho nhau ăn hoặc đánh yêu nhau.
Đèn xanh sáng lên, Tương Như vẫn không bước tới.
Bạch Lộ lấy làm lạ nhìn cô ấy một cái, phát hiện sắc mặt cô ấy ửng đỏ, môi miệng mím chặt.
Là đang căng thẳng.
Bạch Lộ nói: "Cậu có số điện thoại của cậu ta không? Hay là gọi điện thoại kêu cậu ta ra đây."
Tương Như gật đầu, "Có thì có đấy………"
Bạch Lộ: "Cậu muốn gọi cậu ta không."
Tương Như nắm chặt lấy quai cặp, cúi đầu, bàn tay kia đang vân vê váy đồng phục.
"Hay là để tớ đi tìm vậy, tớ biết anh ấy ở đâu." Tương Như nói.
Bạch Lộ: "Chỗ nào?"
Tương Như nhấc tay, chỉ phía bên kia đường. Bạch Lộ ngó theo, là một tiệm thức ăn nhanh.
"Giờ này anh ấy vẫn luôn ở chỗ đó." Tương Như nói, "Uống nước với bạn bè……." Mặt của cô ấy càng đỏ hơn, Bạch Lộ nắm lấy tay của cô ấy, lạnh ngắt.
"Cậu không cần phải căng thẳng như vậy." Bạch Lộ nói.
Bàn tay của Tương Như hơi xiết một cái, tựa như muốn hấp thụ một chút sức mạnh từ Bạch Lộ. Bạch Lộ: "Còn muốn đi không?"
"Đi." Tương Như cắn chặt răng, "Phải đi."
Phải chờ qua thêm một lần đèn xanh đèn đỏ nữa, Tương Như mới há miệng hít sâu một hơi băng qua đường.
Dọc đường đi cô ấy cứ sờ tóc mình mấy lần, mím môi, Bạch Lộ đã không còn biết làm sao để an ủi cô ấy.
Cửa tiệm đang mở, lúc còn cách mười mấy mét, Tương Như nói với Bạch Lộ: "Cậu ở đây đợi mình đi vậy."
Bạch Lộ nói: "Có thể đi cùng với cậu."
Tương Như lắc đầu, sắc mặt mang chút do dự, "Cậu…… cậu sẽ không thích đám người đó."
Bạch Lộ: "Cậu thích?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!