Chương 19: (Vô Đề)

Ngoài song mưa đang rơi, trên tường quả lắc của đồng hồ đong đưa.

Đầu nón tay mảnh mai gõ từng nhịp từng nhịp xuống mặt bàn, gió thổi lật trang sách trong cuốn vở.

Mẹ bước vào phòng đóng cửa sổ lại.

"Mưa rồi, con cũng không biết đóng cửa sổ, mưa hắt vào phòng thì biết làm sao."

Bạch Lộ đứng lên từ chiếc bàn học, ngáp một cái.

Mẹ lại nói: "Buồn ngủ à, đừng học nữa, đi ngủ đi."

"Dạ không buồn ngủ."

"Mắt đã mở hết nổi rồi, còn nói không buồn ngủ." Mẹ chủ động thu dọn sách vở trên bàn học, "Ngày nghỉ không cần phải học muộn như vậy."

Bạch Lộ: "Cha mẹ con người ta đều muốn con cái lo học chứ."

Mẹ cười ân cần, cảm thấy hiếm khi được khoảnh khắc ấm áp như vậy, xoa đầu của Bạch Lộ, nói: "Học hành không quan trọng bằng sức khoẻ, sức khoẻ là tiền vốn của cách mạng mà…… ủa, cái gì đây?"

Khoé mắt của mẹ quét thấy một vật nằm trên bàn học, vươn tay cầm lên.

"Ồ, dây chuyền, đẹp quá." Trên bàn có gương, mẹ cầm sợi dây chuyền thử ướm lên cổ mình. Da dẻ của cả hai mẹ con đều trắng, đeo dây chuyền bằng bạc trên cổ trông đặc biệt trang nhã.

"Tự mua à?"

Bạch Lộ không trả lời, mẹ coi như cô ngầm xác nhận.

"Tốt lắm, học hành cực khổ, ngày thường phải tự thưởng cho bản thân một chút." Mẹ buông dây chuyền xuống, "Được rồi, đi ngủ đi, ngày mai còn phải về lại trường nữa."

Mai là mùng ba tháng Mười, mốt đi học lại. Bạch Lộ là học sinh nội trú, cần phải về trường sớm một ngày.

Nằm xuống giường, mẹ còn giắt chăn cho Bạch Lộ. Tắt đèn xong, mẹ ra khỏi phòng.

Gần như cùng một lúc, di động của Bạch Lộ rung lên.

Là tin nhắn của Hứa Huy. Cậu gửi đến một tấm hình, dưới trời đêm, cậu đứng bên bờ sông, mặt sông hơi gợn sóng, những đốm đèn của nhà nhà loang loáng in trên nước.

Lưng của Hứa Huy tựa vào lan can bằng đá, áo thun quần jean, một góc của chiếc áo và tóc mái cùng bị gió sông thổi bay bay.

Bên mình là một cô gái, cười đến lộ liễu, một tay khoác quanh thắt lưng thon gọn của cậu.

Trời đã vào thu, cô ta vẫn còn mặc quần đùi siêu ngắn, lộ ra một cặp chân dài nõn nà trắng như tuyết. Bạch Lộ đổi tư thế, nằm nghiêng đầu.

Cậu đã gửi rất nhiều ảnh kiểu này, bắt đầu từ hôm qua.

Kỳ nghỉ 1 tháng 10, Hứa Huy theo bạn bè ra ngoài chơi, hôm 30 cậu đã kêu Bạch Lộ đi cùng, nhưng Bạch Lộ không đồng ý.

Cách thức Hứa Huy biểu lộ sự bất mãn rất bộc trực. Bạch Lộ gõ: "Đã ăn cơm chưa?"

Điện thoại rất nhanh gọi tới, Hứa Huy lười không buồn nhắn tin.

"A lô?"

"Ừ……"

"Âm thanh nhỏ như vậy, em đang làm chuyện xấu gì à?"

"Không, người nhà đang ngủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!