Bạch Lộ ngồi trên khán đài, cúi đầu ngây người.
Cô hơi buồn ngủ, âm thanh ồn ào của trống chiêng và tiếng hò hét cổ vũ không hề làm cho cô cảm thấy tỉnh táo hơn chút nào.
Ngày thứ hai của đại hội thể thao, Bạch Lộ gật gà gật gù.
Tối qua về nhà quá muộn.
Ăn xong cơm, Tôn Ngọc Hà và Nhỏ Huệ liền rời đi, còn lại hai người, Bạch Lộ theo Hứa Huy đi dạo trong khu phố đi bộ.
Cô nhìn giờ, nói phải về nhà.
Hứa Huy đứng đầu đường vẫy một chiếc taxi, Bạch Lộ nói: "Mình ngồi xe buýt về."
"À."
Tài xế thấy không ai lên xe, lại lái đi mất.
"Ngày mai có bận không?"
So với cậu ta, Bạch Lộ rất khô ráo thoải mái.
Thật ra hôm nay khí trời không đến nỗi, gió thu thoáng mát, còn không bị nắng quá gay gắt. Sợi tóc sau lưng của Bạch Lộ bị gió thổi nhẹ nhàng phất phơ trước mặt.
"Sô cô la của cậu." Bạch Lộ nói.
"Vẫn nhớ à, tớ chỉ giỡn mà thôi." Miệng tuy nói thế, tay của Ngô Hãn Văn thi vẫn cầm lấy sô cô la.
Sô cô la Dove Silk, từng viên tròn trong một chiếc hộp con.
"Cám ơn cậu đã giúp tớ." Bạch Lộ nói.
Ngô Hãn Văn từ từ ổn định hơi thở, hít sâu, nói: "Được đó được đó."
"Đợi lát nữa tớ ở lại giúp nhé, có phải cần dọn khán đài không."
"Đúng là cần dọn……" Ngô Hãn Văn ngoảnh đầu nhìn Bạch Lộ, "Nhưng mà cũng không bắt buộc phải ở lại, chỉ có cán bộ lớp phải ở lại, cậu muốn giúp? Chỉ một chốc nữa thôi là chính thức bắt đầu kỳ nghỉ rồi……"
"Tớ sẽ giúp."
Ngô Hãn Văn vỗ tay, "Vậy tốt quá! Chút nữa kết thúc tớ lên trên sân khấu chủ tịch phát huy chương, cậu đứng đây đợi tớ một lát."
Sức hấp dẫn của ngày nghỉ khó chống lại, cuối cùng trong tám cán bộ lớp thì ba người lén lút chạy mất, có thêm một Bạch Lộ, ngoài ra còn có một Lý Tư Nghị mới lết xong 3000m nằm liệt luôn.
"Cậu cũng là một kỳ tích." Ngô Hãn Văn vừa lượm rác dưới đất vừa nói với Lý Tư Nghị, "Lần đầu tiên tớ gặp một cuộc đua mà ban giám khảo phải cầu xin vận động viên bỏ cuộc."
Tiết mục thi 3000m, Lý Tư Nghị tính toán đâu ra đấy, chạy đúng 300m, còn lại đều là đi bộ.
Những học sinh trước đó lục đục theo nhau, nếu không phải là chạy xong thì cũng là đã bỏ cuộc, cuối cùng chỉ còn lại mình cậu ta, đi bộ từng vòng từng vòng, đến sau chót giáo viên thể dục phải năn nỉ cậu ta bỏ cuộc.
"Cậu hiểu cái rắm gì, đấy gọi là kiên trì."
"Phải phải, tớ không hiểu."
"Đừng nói chuyện với tớ nữa……"Lý Tư Nghị nằm liệt ở phía sau cùng của khán đài, "Tớ hiện giờ chỉ là một khối vật chất vô cơ……"
"Mời cụ cứ thong thả nằm nghỉ."
Bạch Lộ cầm một bao rác to tướng, nhặt hết băng rôn cùng giấy gói và ve chai bỏ vào. Ngô Hãn Văn đến bên cạnh cô giúp đỡ, "Tớ lượm, cậu cầm bao được rồi." "Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!