Hứa Huy nổi giận rồi.
Dường như trừ Bạch Lộ ra, ai cũng đã phát hiện.
Lúc bước ra khỏi Games City, thời gian đã là bốn giờ chiều, khi tìm quán ăn, Tôn Ngọc Hà và Nhỏ Huệ cứ trao đổi ánh mắt.
Bạch Lộ đeo ba lô đi bên cạnh Hứa Huy, rượt theo hơi vội vã. Hứa Huy chân dài, bước đi rất nhanh, cũng không có ý muốn đợi Bạch Lộ.
Bữa tối ăn ở chỗ Tôn Ngọc Hà chọn, sâu trong khu phố dành riêng cho người đi bộ, một quán mì bên đường. Bạch Lộ đã từng ghé nơi này, là một quán ăn lâu đời, mở đã mấy chục năm nay, món ngon giá rẻ, tiếng tăm rất tốt, khách hàng tấp nập.
Cửa quán cũng chính là cuối con phố đi bộ, ngay cạnh một toà nhà cổ từ đời Minh – Thanh, hiện giờ được làm thành viện bảo tàng, xung quanh trồng đầy tùng bách, xanh um tươi tốt giữa thời điểm cuối hạ đầu thu.
Trước cửa viện bảo tàng là một bồn phun nước nhỏ bằng đá cẩm thạch, thiên thần nho nhỏ mũm mĩm ôm một bình nước màu trắng phau tưới nước ra ngoài.
Trong lúc ăn cơm, Hứa Huy không nói một lời, nhưng mà Tôn Ngọc Hà không bị ảnh hưởng, vẫn anh anh em em với Nhỏ Huệ như cũ.
Ăn được một nửa, Hứa Huy đứng lên.
"Đi làm gì?" Tôn Ngọc Hà hỏi. Hứa Huy: "Đi nhà vệ sinh."
"Lại có một người ngậm bồ hòn ra đi……" Tôn Ngọc Hà trông theo bóng lưng của cậu lầm bầm.
"Để cho anh ấy đi sao." Nhỏ Huệ đưa ly nước cho Tôn Ngọc Hà, "Uống nước."
Tôn Ngọc Hà ngậm ống hút, hút vài ngụm, Nhỏ Huệ tranh thủ thời gian nói với Bạch Lộ: "Cậu sao cũng không biết mua ly nước cho anh ấy."
Bạch Lộ: "Mình hỏi rồi, cậu ta nói không uống."
Nhỏ Huệ và Tôn Ngọc Hà đều cười.
"Aiz, nếu cứ nghe theo hắn sẽ không làm được trò trống gì." Tôn Ngọc Hà cười đến độ đầu lúc lắc, "Không thể nghe theo hắn được."
Bạch Lộ hơi cúi đầu, bát mì trước mặt cũng ăn chả được bao nhiêu.
Di động trong túi áo rung bảy tám lần, rồi ngưng.
Bạch Lộ nhét di động lại vào trong túi áo, Tôn Ngọc Hà và Nhỏ Huệ đang còn đút cho nhau ăn.
Bạch Lộ khẽ nói: "Mình cũng ra ngoài một chút."
Nhỏ Huệ quay qua: "Đi làm gì?"
Bạch Lộ: "Mua ly nước."
Nhỏ Huệ phì cười một tiếng, "Được đấy, đi đi. À đúng rồi, anh Huy thích uống gì nhỉ?"
Tôn Ngọc Hà: "Nước chanh."
Nhỏ Huệ: "Có nghe chưa?"
Bạch Lộ lẳng lặng gật đầu.
Bạch Lộ đi rồi, Tôn Ngọc Hà cầm đũa gắp đậu phộng từ trong chiếc đĩa nhỏ lên, Cái Huệ ngồi bên cạnh cậu ta bảo: "Anh Huy vì sao lại thích cô ta?"
"Sao?"
"Không đẹp được như Tiểu Diệp." Ngẫm nghĩ xong lại thì thầm bổ sung một câu, "Ngực cũng không to bằng Tiểu Diệp."
Tôn Ngọc Hà liếc xuống, cười lạnh một tiếng, "Làm sao em biết hắn thích ngực to chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!