Cả nửa phút đã trôi qua sau khi Hứa Huy bị Bạch Lộ định nghĩa là một tên ngốc.
Cuối cùng cậu như chán nản rũ đầu, ừ ừ hai tiếng, lẩm bẩm: "Ngốc, là tôi ngốc……"
Bạch Lộ ngửi thấy mùi rượu, cậu vẫn còn hơi say.
Hứa Huy lùi ra sau, xoay người, nằm xuống. Vóc dáng của cậu cao, chân dài tay dài, phải hơi co lại mới nằm lọt vào trong ghế sô pha.
Câu nằm nghiêng người, mặt quay vào sô pha, bộ dạng như đang sắp ngủ tới nơi.
Bạch Lộ cầm đũa lên, nhìn cậu, hỏi: "Hứa Huy, cậu mệt rồi sao?"
Hứa Huy không có động tĩnh, Bạch Lộ ngồi một chốc, phát hiện cậu vẫn không hề nhúc nhích, từ từ đứng lên, đến bên cậu, khom người hỏi lại: "Hứa Huy, có phải cậu mệt rồi không?"
Sô pha màu đen, khuôn mặt của Hứa Huy trên nền ghế càng thêm nhợt nhạt.
Bạch Lộ mím môi, khẽ nói: "Vậy mình về trước nhé……"
Vừa nói vừa xoay người làm thật.
Mới đi được một bước, cổ tay bị giữ lại, Bạch Lộ bị kéo về.
"Ối……" Bạch Lộ sợ mất thăng bằng, muốn bám vào thứ gì đó bên cạnh theo phản xạ, nhưng bên cạnh chính là chiếc thuyền rồng sashimi, đũa còn chưa đụng đến, Bạch Lộ rất không muốn dùng tay chống lên đó.
Trong một giây do dự kia, Bạch Lộ vấp ngã xuống bên cạnh sô pha.
Ngồi dưới đất, Bạch Lộ nhăn nhó.
"Hứa Huy!" Một tay cô ôm mông, tay kia giằng ra khỏi tay của Hứa Huy, đập vào vai cậu một cái.
"Ui, biết đánh rồi." Hứa Huy biếng nhác xoay người qua, Bạch Lộ bỗng phát hiện khoảng cách giữa họ rất gần. Bạch Lộ lùi ra sau, Hứa Huy túm lấy bả vai của cô, chẳng tốn bao nhiêu sức đã khéo được về.
"Trốn cái gì?" Miệng phả ra hơi nóng, ngón tay của Hứa Huy dùng sức, lại như cảm nhận được gì đó, nhéo trước nhéo sau. "Vai thật mảnh mai……." Tự lẩm bẩm, "Em được làm bằng giấy à."
Bạch Lộ vùng ra hỏi tay cậu, từ dưới đất đứng lên, quay về ngồi ở chiếc sô pha kế bên.
Hứa Huy như một loài động vật dưới nước, lật mình một cái trên sô pha, đầu gối trên chỗ dựa nhìn cô. So với Bạch Lộ, dáng vẻ của Hứa Huy rất ung dung, bất kể là ánh mắt hay hơi thở, mọi cái đều thành thạo điêu luyện.
Bạch Lộ nắm chặt đũa, hơi cứng nhắc nói: "Có ăn cơm hay không, không ăn mình đi đây."
Hứa Huy thở dài bất đắc dĩ, chậm chạp ngồi dậy trên sô pha, cầm một đôi đũa lên.
"Em đang vội?"
Bạch Lộ nói: "Tối còn có việc."
Hứa Huy gắp một miếng sashimi bỏ vào miệng, "Em luôn có việc."
Bạch Lộ: "Giúp gia đình làm ăn."
"Cha mẹ em làm gì?"
"Rất bình thường……Mình ngày thường có chút thời gian sẽ đi làm thêm."
Hứa Huy nói rất tự nhiên: "Thiếu tiền?"
Bạch Lộ không chút suy nghĩ đã lắc đầu ngay, Hứa Huy nói: "Không thiếu tiền làm thêm cái gì."
Bạch Lộ nhìn cậu, Hứa Huy buông đũa, bốn mắt nhìn nhau, tựa như đang chờ đợi cô nói gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!