Bạch Lộ hỏi không ra rốt cuộc Hứa Huy có khóc hay không.
Cô cũng không cần hỏi, giữa đêm hè thế này, không có gì khiến ta mẫn cảm hơn là tiếng khóc.
Hứa Huy lảm nhảm một mình trong điện thoại rất lâu, sau đó từ từ lấy lại được bình tĩnh, hơi thở ổn định, đều đều từng hơi một.
"Ngủ rồi sao?" Bạch Lộ hỏi.
Đương nhiên cậu không trả lời.
"Hứa Huy, cậu buồn ngủ rồi sao?" Bạch Lộ liếc nhìn đồng hồ trên bàn, đã mười hai giờ khuya.
"Tốn tiền điện thoại." Bạch Lộ nói, tiện tay ngắt cuộc gọi.
Đi ngủ lúc mười hai giờ khuya, đối với một học sinh cấp 3 mà nói, tập mãi đã thành thói quen, sáng sớm Chủ Nhật, Bạch Lộ sáu giờ rưỡi đã thức dậy, vào phòng vệ sinh rửa mặt, tinh thần sảng khoái đến lớp.
Ngô Hãn Văn hôm nay đến sớm hơn Bạch Lộ, chỉ là không phải đang học bài, mà là đang cầm một hộp sữa uống. "Đầu tóc còn chưa khô mà đã ra khỏi nhà, vết thương mọc da non đã vội quên đau nhỉ."
Bạch Lộ ngồi xuống, lấy sách ra, Ngô Hãn Văn lại nói: "Chiều nay về nhà?"
"Ừ." Cô nhìn Ngô Hãn Văn, "Hiện giờ có rảnh không?"
Ngô Hãn Văn quay qua, đặt hộp sữa xuống trước mặt, nói với Bạch Lộ: "Cậu hỏi nó í."
Bạch Lộ quay đi, Ngô Hãn Văn vội vàng nói, "Được rồi được rồi, giỡn chút thôi, rảnh mà."
Bạch Lộ rút ra một cuốn đề luyện thi, mở đến một trang đưa cho Ngô Hãn Văn xem.
"Bài này làm thế nào?"
"Chậc chậc." Ngô Hãn Văn vừa kéo đề tới, vừa nói, "Thầy Bao bảo sao nhỉ, lúc hỏi câu hỏi, thái độ nhất định phải tốt, không thôi đầu óc của người giải đề sẽ không linh."
Bạch Lộ hai tay chắp lên nhau đặt trên bàn, người hơi xoay nghiêng, mặt nhìn cuốn đề luyện thi, trông nhỏ nhắn như vầy vừa ngoan dịu vừa yên tĩnh.
Ngô Hãn Văn đang giỡn nửa chừng, trông thấy bộ dạng này của Bạch Lộ, bỗng hiền hẳn đi, đẩy đẩy gọng kính, nhìn vào cuốn đề luyện thi.
"À, dùng công thức này làm không ra?" Ngô Hãn Văn đổi qua vai trò Trùm Học Tập, cầm bút hí hoáy viết xuống cuốn tập, không lâu sau những bước giải chủ yếu đã được lần lượt viết hết ra. Bạch Lộ nhìn cuốn tập đề thi, Ngô Hãn Văn nhìn cô.
Vẻ mặt của cô chăm chú, ánh ban mai ngoài cửa sổ chiếu lên tóc cô, trông như được phủ một lớp kim quang.
Ngô Hãn Văn xoa xoa sau gáy, ho khan hai tiếng, lại nói: "Thật ra những bài tính tổng dãy số mở rộng hoặc thu hẹp với một hằng số náo đó có cách giải đơn giản hơn, nhưng không áp dụng cho toàn bộ được."
Bạch Lộ quay qua nhìn, Ngô Hãn Văn dời ánh mắt. "Ừm……Mình viết công thức xuống cho cậu nhé." Ngô Hãn Văn viết mấy cái công thức xuống, nói thêm, "Cái công thức này trước mắt dùng để áp dụng cho những bài không có hàm căn, những bài có hàm căn sẽ mất công hơn."
Bạch Lộ cầm lấy bút, tự mình hí hoáy tính toán trên giấy nháp, một chốc sau ngước mắt lên, ánh mắt lấp lánh. "Thiệt tình, lợi hại quá đi."
Cổ của Ngô Hãn Văn cứ thế không chút phòng bị mà nóng ran lên.
"Cái……cái cái……cái này gọi là bất đẳng thức vi phân, có rất nhiều cách thêm bớt để chứng minh bất đẳng thức, ví dụ như phân tích công thức chung, dùng phương pháp thêm hoặc bớt hạng tử, dùng tổng quy nạp, dùng tích phân, thêm bớt tiếp tuyến, dùng bất đẳng thức phụ……" Một tên mập lướt ngang qua, Lý Tư Nghị rũ mắt liếc Ngô Hãn Văn, đi tới hàng ghế phía sau, thở dài bóng gió.
Ngô Hãn Văn nghe được, cắn răng ngậm chặt miệng.
Bạch Lộ nghe nhưng không hiểu rõ cậu ta nói nhiều như vậy rốt cuộc là những gì, mọi chú ý của cô đều tập trung ở cái công thức vừa đem lại kết quả.
Học sinh lục đục theo nhau tới trường, tiết tự học ngắn ngủi của ngày Chủ Nhật bắt đầu.
Bạch Lộ xem lại bài làm đêm hôm qua thêm một lần nữa, quay đầu nhìn Ngô Hãn Văn, thật lòng thật dạ nói: "Cảm ơn."
Lý Tư Nghị ở phía sau haizz một tiếng, "Cảm ơn cái gì, ai chả biết lớp phó của chúng ta——"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!