Chương 10: (Vô Đề)

Cuối cùng thì họ hẹn nhau sáu giờ tối thứ Bảy.

"Trễ vậy?" Hứa Huy hơi bất mãn. "Thứ Bảy lại không có việc gì, tại sao không sớm hơn một chút."

"Thứ Bảy mình phải giúp gia đình chút việc……"giọng điệu con gái thương lượng, "Nguyên ngày cho đến chiều tối."

"……Được rồi."

Thứ Bảy cho dù không phải đi học buổi tối, nhưng năm giờ chiếu mới tan học.

Lúc nằm trên giường, Bạch Lộ nhớ ra, Chủ Nhật thật sự phải về nhà một chuyến.

Gia đình của Bạch Lộ tuy là dân địa phương, nhưng do cách trường quá xa, cuối cùng đành chọn cách nội trú. Cha mẹ của Bạch Lộ là tầng lớp bình dân, do từ bé Bạch Lộ đã sớm tự lập và hiểu chuyện, cho nên cha mẹ cũng không nghiêm ngặt gì lắm với cô.

Cứ hai cách hai tuần thì Bạch Lộ về nhà một lần, sum họp với cha mẹ, báo cáo tình hình ở trường, cha mẹ lại cho cô một chút tiền tiêu vặt.

Thứ Bảy ban ngày dự tiết tự học như thường lệ.

Hứa Huy tổng cộng gọi hai cú điện thoại tới, một cú mười giờ sáng, một cú hai giờ trưa.

Cả hai lần Bạch Lộ đều không bắt.

Năm giờ chiều, Bạch Lộ bắt đầu thu dọn sách vở.

"Ủa? Tiết tự học buổi tối không đi nữa?" Ngô Hãn Văn nói.

"Ừ, về trước đây."

Ngô Hãn Văn: "Về nhà?"

Bạch Lộ lắc đầu, "Về ký túc xá, mai về nhà."

"Về ký túc xá thật chẳng có chút không khí học tập, ở lớp——"

Bạch Lộ xách cặp lên đi ra ngoài.

"Ê……Không phải tớ nói……Cái cậu này sao lại không nghe người ta nói cho hết lời chứ." Ngô Hãn Văn trân trối nhìn theo bóng lưng của Bạch Lộ mà nghẹn họng.

Lý Tư Nghị ngồi ở đàng sau lại chầm chậm ngước đầu lên.

"Lớp phó, thật khó cho cậu rồi."

Ngô Hãn Văn ngoái ra sau nhìn cậu ta. "Cái gì?"

Cặp mắt hí của Lý Tư Nghị nhìn cậu ta chằm chằm, giọng nói trầm và thong thả: "Hãy nhìn vào cặp mắt của tớ……" Cậu ta xoè hai ngón tay chỉ chỉ vào cặp mắt của Ngô Hãn Văn, sau đó lại chỉ chỉ vào cặp mắt của mình, nói như đang thôi miên:

"Đừng nghĩ đến chuyện che giấu, tớ đã sớm biết chân tướng rồi."

Ngô Hãn Văn lẳng lặng nhìn cậu ta, hồi sau gật gật đầu, nhẹ giọng nói: "Được." Quay đi, "Sau này gặp đề nào giải không được, cậu cũng cứ thế tự mình làm phép cầu đáp án đi nhá."

"Chết cha?" Cặp mắt hí của Lý Tư Nghị trợn trừng lên, "Lớp phó!" Ôm chầm lấy vai của Ngô Hãn Văn, "Lớp phó, tớ sai rồi mà lớp phó!"

Cuối tuần siêu thị đông người, điều này làm Bạch Lộ hơi bất ngờ.

Lúc xếp hàng tính tiền thì đã là năm giờ năm mươi rồi.

Điện thoại của Hứa Huy lại gọi đến.

Bạch Lộ đổi quai bao ny lông qua tay kia, nhận cuộc gọi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!