Chương 8: (Vô Đề)

Từ Mạt cúi đầu.

Vậy ra… anh đến tìm cô vì nhìn thấy tin nhắn đó sao?

Nhưng đó thật sự chỉ là một tin nhắn gửi nhầm thôi, từ lâu cô đã không dám nuôi hy vọng gì về tình cảm này nữa.

Trong lòng cô giằng xé, dù sao thì họ cũng đã từng ở bên nhau.

Đối với tình cảm dành cho anh, cô rất rối bời, không thể tìm ra được một câu trả lời đúng đắn.

Những chuyện đã từng xảy ra khiến cô không yên lòng.

"Cảm ơn anh, Trần Thời Vĩ."

"Mấy năm qua chúng ta đều ổn cả rồi, cứ như vậy đi."

Nói xong, cô sải bước rời đi.

Trần Thời Vĩ lập tức nắm lấy cánh tay cô: "Từ Mạt."

Anh gọi tên cô bằng một giọng nói đầy nhẫn nhịn, kìm nén khiến trái tim cô nhói lên.

Từ Mạt né tránh ánh mắt anh, nói: "Em không thể độc lập trong chuyện tình cảm, em là một người rất phiền phức, cần có người bên cạnh, không chịu nổi yêu xa, đừng nói đến chuyện cách cả một đại dương."

Anh nói: "Nhưng bây giờ anh đã quay về rồi, không phải sao?"

Lý do chia tay năm xưa, giờ đã không còn thuyết phục nữa.

Từ Mạt từ từ rút tay ra, nhẹ nhàng nói: "Đừng đùa nữa, ba năm rồi, đâu ai đứng yên mãi một chỗ. Những năm tháng chia tay, em đã không còn là Từ Mạt mà anh từng quen nữa, em cũng đã thay đổi rất nhiều rồi."

Anh vẫn muốn giữ lấy cô.

Anh muốn nói, ba năm qua anh nỗ lực như thế là để có thể quay về tìm cô.

Nhưng những lời cô vừa nói khiến anh chùn bước.

Anh không muốn áp đặt bất kỳ xiềng xích tình cảm nào lên cô.

Giống như ngày chia tay hôm ấy –cô nói lời chia tay xong liền cúp máy. Từ đó cả hai không còn liên lạc nữa.

Từ Mạt không dám nhìn Trần Thời Vĩ, chắc chắn anh hận cô đến thấu xương.

Cô sải bước rời đi, càng lúc càng nhanh, cuối cùng gần như là chạy trốn, không dám dừng lại dù chỉ một giây.

Về đến khách sạn, vừa khép cửa lại, tay cô run lên vì sợ hãi.

Giang Quy Duyệt mơ màng tỉnh giấc, phát hiện chiếc giường bên cạnh trống không, bèn gọi vọng ra phía cửa: "Mạt Mạt, cậu về rồi à?"

Từ Mạt lau vội nước mắt còn đọng trên má, cố nén giọng run: "Là tớ đây, tớ đánh thức cậu à?"

"Không sao, cậu mau đi rửa mặt rồi ngủ đi, mai còn phải tới tổ dự án nữa đấy."

Giang Quy Duyệt ôm chăn, chùm kín đầu ngủ tiếp.

Sợ làm phiền cô ấy, Từ Mạt trốn vào phòng tắm.

Cơ thể lạnh run, trước mắt như phủ một lớp trắng xóa, xen lẫn là mùi thuốc sát trùng nồng nặc.

Nỗi sợ từ sâu trong tim khiến cô buồn nôn, toàn bộ sữa chua đã uống tối nay đều bị nôn ra, cổ họng nóng rát đến mức khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!