Lê Lục Thụy bước lên, đặt bó hoa vào tay Từ Mạt, mỉm cười híp mắt hỏi:
"Đến đây tập huấn sao không nói với mẹ một tiếng?"
Từ lần trước sau khi trò chuyện với con trai, nó hứa sẽ thường xuyên về thành phố Vũ thăm bà. Lúc họ rời đi, bà vẫn thấp thỏm lo rằng đó chỉ là lời hứa hẹn qua loa để an ủi mình. Vậy mà nay hai người thật sự đến, bà thật sự rất vui mừng.
Từ Mạt nhận lấy hoa, ngượng ngùng cười: "Suốt thời gian tập huấn, con đều ở trong khu, cũng không có thời gian ra ngoài."
Lê Lục Thụy vốn là người rất coi trọng nghi thức, mỗi lần gặp đều tặng hoa, lần này bà chọn hoa bách hợp.
"Không sao, con không ra ngoài được, nhưng mẹ chẳng lẽ lại không vào được à?"
Lê Lục Thụy khoác tay Từ Mạt, đưa cô ra chỗ đỗ xe, "Mẹ biết ăn ở trong này cũng không tệ, nhưng cũng cho mẹ một cơ hội, để con nếm thử tay nghề của mẹ."
Từ Mạt nói: "Lần trước con nếm rồi."
"Lần trước là tay nghề của chú Vương, mẹ còn chưa được trổ tài đâu." Lê Lục Thụy kéo luôn cả Trần Thời Vĩ, người suýt bị bỏ lại, đẩy cả hai vào ghế sau.
Từ Mạt bối rối: "Ngại quá, tối nay con đã hứa sang nhà thầy Hách ăn cơm rồi…"
"Là mẹ đến bất ngờ, mẹ đưa con qua đó." Lê Lục Thụy giữ chặt, không cho Từ Mạt xuống xe.
Từ Mạt liền gọi điện cho giáo sư Hách, giải thích tình hình, hẹn gặp lại ở nhà ông.
Lên xe rồi, Từ Mạt dựa vào bên Trần Thời Vĩ, khẽ hỏi: "Sao anh lại đến đây?"
Trần Thời Vĩ cúi mắt, đối diện với cô mấy giây, giọng bình thản: "Cuối tuần sinh nhật mẹ."
"Cuối tuần chúng ta ở lại đây sao?" Giọng Từ Mạt nhỏ đi.
"Ừ." Anh kéo dây an toàn, giúp cô cài lại, "Ngồi cho vững."
Từ Mạt bắt đầu nghĩ xem nên tặng gì, lần trước nhận được quà cưới đắt đỏ từ Lê Lục Thụy, cô vẫn luôn muốn tìm dịp để đáp lễ.
Nhà giáo sư Hách cách khu tập huấn không xa, đi mười phút là tới.
Vì là sư huynh mời cơm, Từ Mạt ngại mang thêm người khác, nhưng đi cùng Trần Thời Vĩ thì được. Tuy nhiên hiếm khi anh đến, chắc Lê Lục Thụy cũng muốn ăn cùng con trai.
Lê Lục Thụy chủ động đề nghị tối sẽ đến đón Từ Mạt, hai người cuối tuần sẽ về chỗ bà ở.
Từ Mạt đưa hoa cho Trần Thời Vĩ.
Anh để ý tay cô nứt nẻ nghiêm trọng, liền nắm lấy: "Sao thế này?"
"Không sao đâu, dạo này học thực hành, không có kinh nghiệm chăm sóc, phải tiếp xúc nhiều hồ dán và giấy, rửa tay nhiều nên bị nứt thôi."
Từ Mạt cũng nhận ra tay mình đã khô nứt nặng, mua kem dưỡng da ban đêm cũng không ăn thua, về sau thấy phiền, cô dứt khoát chẳng chăm nữa.
Trần Thời Vĩ lật bàn tay cô, quan sát kỹ.
Ngón trỏ dùng nhiều nhất, nứt nẻ cũng nặng nhất.
"Đưa kem dưỡng tay." Anh chìa tay.
Từ Mạt lấy trong túi ra, đưa cho anh.
Trần Thời Vĩ bóp một lượng vừa đủ, xoa đều, chỗ nặng còn bôi thêm lần nữa.
Thoạt nhìn như bôi cho cô, nhưng thật ra cả tay hai người đều dính kem.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!