Trần Thời Vĩ không đợi được câu trả lời đã bị Từ Mạt đột ngột đập mạnh vào lưng.
"Thả em xuống! Em muốn xuống!" – Cô hốt hoảng giục giã.
Từ lúc cô đứng trên bồn hoa cho đến khi ở trên lưng anh, cả người vẫn đang lơ lửng, là anh giữ lấy cô từ đầu đến cuối.
Tưởng rằng cô không thoải mái, Trần Thời Vĩ vội vàng cúi người, đặt cô xuống đất.
Từ Mạt đẩy anh ra, loạng choạng tìm đến thùng rác gần đó, nôn không ngừng.
Trần Thời Vĩ bước nhanh tới, vỗ nhẹ lưng cô, sắc mặt anh nghiêm trọng.
Cô nôn gần năm phút.
Nôn ra toàn là nước, đúng hơn là rượu vừa mới uống vào.
Dạ dày bị thiêu đốt, đau đến mức cô không thể đứng thẳng người.
Trần Thời Vĩ chạy đến cửa hàng tiện lợi cách đó chừng trăm mét, mua nước khoáng về cho cô súc miệng.
Sau khi súc miệng xong Từ Mạt ngồi trên băng ghế, khuôn mặt đờ đẫn, cả người không còn chút sức lực, đến mức không thể thốt ra một lời than đau.
"Em có muốn đi bệnh viện không?" Trần Thời Vĩ lo lắng hỏi.
Đôi mắt Từ Mạt mở to, ánh nhìn hoảng loạn, đầu lắc liên tục như trống lắc, nói: "Không đi! Em không đi đâu!"
"Được rồi, không đi." Anh cảm nhận được sự kháng cự mạnh mẽ của cô với bệnh viện, thấy sức khỏe cô hiện tại cũng chưa đến mức nghiêm trọng nên không hỏi thêm.
Anh gọi một chiếc xe.
Chỗ họ đang đứng là trung tâm mua sắm sầm uất nhất trong huyện, chiếc xe nhận chuyến chỉ cách họ chưa tới ba trăm mét.
Xe nhanh chóng dừng bên lề đường.
Trần Thời Vĩ cúi người xuống, Từ Mạt vừa định nói rằng cô có thể tự đi được, thì anh đã bế cô lên.
Anh ôm cô ngồi vào băng ghế sau.
Trước khi xe khởi động, Trần Thời Vĩ nói với tài xế: "Phiền anh đi nhanh một chút, vợ tôi đang không khỏe."
Tài xế nhiệt tình đáp lại: "Không thành vấn đề, mọi người ngồi vững nhé!"
Từ Mạt tựa đầu vào ngực Trần Thời Vĩ, mặt vùi vào lớp áo khoác dày của anh. Trong xe bật điều hòa, không khí quá ấm khiến má cô càng lúc càng nóng bừng.
"Nếu tối nay em ăn thêm nửa bát cơm, chắc đã không nôn rồi. Trong bụng chẳng có gì, nên uống rượu vào mới đau như thế." Cô lẩm bẩm.
Trần Thời Vĩ bật cười khẽ, bất lực.
Phải nói sao với cô đây? Mỗi lần gặp chuyện, chỉ cần đỡ một chút là cô lại bắt đầu tự kiểm điểm.
"Dạ dày là cơ quan phản ứng với cảm xúc. Dạo này em áp lực quá."
Anh đặt tay lên cánh tay cô, xoa nhẹ mấy cái.
"Về nhà ngủ một giấc nhé."
Từ Mạt nhấn mạnh: "Em không say đâu nhé."
"Vậy có muốn tiếp tục câu hỏi lúc nãy không?" Trần Thời Vĩ hỏi "Em vẫn chưa trả lời anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!