So với anh ấy, cô hoàn toàn chẳng đáng để so sánh. Trần Thời Vĩ cũng đứng dậy theo, lo lắng hỏi:
"Sao vậy?"
"Ở quê có việc gấp, em và chị phải về trước." Từ Mạt không còn thời gian để giải thích nhiều, cô cầm lấy ba lô, nhét vào mấy bộ đồ để thay.
"Anh đi cùng nhé?" Trần Thời Vĩ đứng sau lưng cô hỏi.
Từ Mạt quay lại nhìn anh một cái:
"Không cần đâu, để em và chị về xem tình hình thế nào đã."
Giữa hai người họ vẫn chưa thật sự hiểu rõ về gia đình nhau, nên Trần Thời Vĩ cũng không tiện tự ý theo về.
Anh giúp Từ Mạt kiểm tra giấy tờ, còn bỏ mấy trăm tiền lẻ vào ví cô.
Từ Mạt càng lúc càng sốt ruột, Trần Thời Vĩ nhìn ra được, nhưng lại không biết phải an ủi thế nào.
Trần Thời Vĩ nói:
"Có chuyện gì thì gọi cho anh."
"Ừm…" Trong đầu Từ Mạt đang rối loạn với hàng tá câu hỏi, chẳng còn sức để nghĩ đến chuyện gì khác.
Thang máy đến tầng hầm giữ xe, trước khi cửa mở, Trần Thời Vĩ bất ngờ kéo cô vào lòng.
"Tỉnh táo lại, cho anh một phút thôi." Anh bất lực nói.
Lúc này Từ Mạt mới thực sự nhìn anh.
"Đến nơi nhớ nhắn cho anh, có chuyện gì cứ nói với anh." Trần Thời Vĩ muốn nói rất nhiều điều, nhưng vì quá lo nên lời lẽ có phần rối ren, lại sợ làm cô thấy phiền.
"Anh chờ điện thoại của em."
Từ Mạt khẽ cười: "Được."
Nghe được lời hứa, Trần Thời Vĩ mới buông tay, để cô rời đi.
Ban đầu anh chỉ định tiễn đến tầng hầm rồi quay về, nhưng khi thấy người ngồi ghế lái chính là Cố Thịnh, anh giúp chuyển hành lý ra cốp xe, rồi cũng lên xe theo.
Chưa kịp để Từ Mạt phản ứng, Trần Thời Vĩ đã ngồi yên vào ghế.
Từ Mạt dùng đầu gối huých nhẹ vào đùi anh, ra hiệu anh vẫn đang đi dép lê.
"Anh không xuống xe, không sao đâu." Trần Thời Vĩ nắm lấy tay cô.
Lúc này, Từ Mộc Cận đang gọi điện cho dì nhỏ để hỏi tình hình, dùng tiếng địa phương, chỉ có Từ Mạt là nghe hiểu.
Nói được nửa chừng, giọng Từ Mộc Cận bỗng cao lên, Từ Mạt lập tức ngồi nghiêm chỉnh, đến cả hơi thở cũng nhẹ đi.
Cố Thịnh và Trần Thời Vĩ thấy vậy, cũng đoán được là họ đang cãi nhau.
"Chị, được rồi. " Từ Mạt vỗ vỗ vai Từ Mộc Cận, "Đợi tới nơi rồi nói, bây giờ nói cũng vô ích."
Đầu dây bên kia, cô nhỏ nghe thấy giọng Từ Mạt thì gọi:
"Mạt à, con khuyên chị con đi, có chuyện gì cũng từ từ bàn, không cần nổi nóng như thế."
"Con chỉ nói đúng sai rõ ràng thôi, không phải giận!" Từ Mộc Cận nhấn mạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!