Chương 3: (Vô Đề)

"Chia tay rồi mà sao anh vẫn chưa đổi số!!!!"

Từ Mạt run tay, ngẩn ngơ nhìn về phía đối diện.

Người đàn ông bước vào phòng, tháo chiếc áo khoác dày cộp ra, chỉ mặc một chiếc áo hoodie màu xám đậm, không rõ hiệu, khuôn mặt anh ta rất đẹp, khí chất vẫn nổi bật như trước.

Tuy nhiên, xung quanh anh ta tỏa ra một áp suất thấp mơ hồ, khiến những người xung quanh đều không dám thở mạnh.

Dù đã quen nhau hai năm, Từ Mạt hiểu rõ về Trần Thời Vĩ, câu nói của anh không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Anh vốn lạnh lùng và ít nói thôi.

Chỉ là Từ Mạt cảm thấy hơi khó chịu.

Gì mà vừa mới biết chứ, vốn dĩ là như thế mà!

Giang Quy Duyệt là người đầu tiên cảm nhận được bầu không khí giữa hai người trở nên căng thẳng.

"Cái này…"

Cô ấy thử thay đổi chủ đề.

"Từ Mạt."

Một bàn tay nam giới đặt lên vai Từ Mạt.

Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của đàn anh Tạ Nghênh.

Từ Mạt mỉm cười: "Đàn anh, sao anh cũng đến đây?"

"Giáo sư Úc mời các thầy cô của bọn anh nên anh mới được đi theo cùng." Tạ Nghênh vỗ nhẹ vào tay cô, "Tôi dẫn em qua gặp mọi người nhé?"

Từ Mạt do dự, dù sao thì cả hai cũng chưa chính thức xác nhận quan hệ.

"Cũng là đồng nghiệp trong ngành của chúng ta, coi như mở rộng quan hệ đi." Tạ Nghênh đỡ lấy tay Từ Mạt.

Đã nói đến vậy thì Từ Mạt chỉ có thể đồng ý đi cùng.

"Đàn anh, dẫn em đi với! Em cũng muốn làm quen với mọi người." Giang Quy Duyệt đứng dậy theo, thân thiết khoác tay Từ Mạt, kéo cô đến bên cạnh mình, giữ một khoảng cách lễ phép với Tạ Nghênh.

Người ta đã chủ động, Tạ Nghênh cũng không tiện từ chối, cười nói: "Được thôi."

Từ Mạt cảm kích nhìn Giang Quy Duyệt.

"Yên tâm đi, có chị ở đây mà." Giang Quy Duyệt nhìn ra vẻ mặt khó xử của Từ Mạt.

Nếu Tạ Nghênh chỉ dẫn mỗi Từ Mạt đi giới thiệu với bạn bè, ý nghĩa sẽ khác, mọi người sẽ nghĩ rằng hai người họ đã là một cặp. Nhưng nếu dẫn cô ấy theo thì tình huống sẽ khác.

Để tránh sau này nếu hai người họ không thành đôi, Từ Mạt sẽ phải nghe lời bàn tán của mọi người, Giang Quy Duyệt quyết định đi cùng.

Bên bàn ăn, Úc Văn Yến khoanh tay, hiếu kỳ nhìn sang bàn bên cạnh, không hề che giấu chút nào.

"Hôm qua cậu nói không đến mà, sao giờ lại xuất hiện, muốn tận mắt nhìn thấy để chết tâm hả?"

Anh ta thấy mình thật tốt bụng, bỏ vợ và em gái để ngồi cùng Trần Thời Vĩ.

Trần Thời Vĩ quả thật đã đi từ khu trượt tuyết qua đây.

Anh khó chịu liếc nhìn người bạn của mình: "Cậu tốt đến mức nào cơ chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!