"Tình cảm cũng có thể dao động."
Đó là những gì Từ Mạt nghĩ khi vừa bắt đầu mối quan hệ này.
Việc tỏ tình với anh đúng là có chút bốc đồng.
Việc anh đồng ý quen nhau, với cô, giống như trúng số độc đắc vậy.
Tháng đầu tiên hẹn hò, cô đi đâu cũng ngẩn ngơ, như thể đang mơ.
Vì chưa quen thân, cô luôn lo lắng mình cư xử chưa đúng ý anh, không có niềm tin vào mối quan hệ, thậm chí có lúc còn nghĩ: hay là quay lại làm bạn ăn chung như trước?
Mỗi lần gặp mặt, cô đều quyết tâm sẽ nói rõ lòng mình, nhưng lúc trở về lại mang theo cảm giác chán nản, muốn kéo dài thêm chút nữa.
Trần Thời Vĩ quá tốt, từng hành động lời nói của anh đều chạm đến trái tim cô, khiến cô chẳng thể nói lời chia tay.
Lần đầu tiên cô thật sự cảm thấy có thể chấp nhận những cảm xúc rối rắm này, là khi họ cùng đi chơi công viên giải trí.
Chọn công viên chỉ vì… cả hai đều không biết đi đâu, liền mở một mini app để rút thăm.
Trần Thời Vĩ cẩn thận lên kế hoạch cả đêm, còn Từ Mạt thì chỉ ngoan ngoãn ngồi đợi.
Lo sợ cuối tuần quá đông, họ quyết định đi vào thứ tư – ngày không có tiết học.
Tám rưỡi sáng, họ có mặt ở cổng kiểm soát vé, Từ Mạt còn ngáp ngắn ngáp dài vì buồn ngủ.
Tháng đó cũng đúng lúc sinh nhật cô, cô nhận được một chiếc huy hiệu có khắc tên mình, Trần Thời Vĩ đích thân cài lên khăn choàng cổ cho cô.
Từ Mạt cúi đầu nhìn huy hiệu lạc quẻ trên chiếc khăn, nói: "Đeo chỗ này nhìn ngốc chết đi được."
"Nhân viên bảo phải đeo chỗ dễ thấy thì NPC mới tương tác với em."
Trần Thời Vĩ lại thấy rất dễ thương, còn dùng máy ảnh chụp vài tấm làm kỷ niệm.
Cái huy hiệu bắt mắt đó mang lại cho Từ Mạt hàng tá lời chúc mừng sinh nhật.
Đi ngang qua nhân viên nào, họ cũng hồ hởi gửi lời chúc.
Từ Mạt cười đến cứng cả mặt, xém nữa trật cả quai hàm.
Đến khu vực thứ hai, cô gỡ huy hiệu, bỏ vào túi.
"Sinh nhật qua lâu rồi, không đeo nữa."
Nói đến sinh nhật, năm nay Từ Mạt khá hài lòng. Tuy mới quen nhau chưa lâu, nhưng Trần Thời Vĩ đã tặng hoa và một cây bút máy có khắc tên cô.
Anh còn dắt cô vào một cửa hàng đồ lưu niệm, mua cho cô một chiếc bờm tai thỏ cực dễ thương, nhất quyết bắt cô đội vì… sợ đi lạc không tìm được người.
Tai thỏ còn nổi bật hơn cả huy hiệu.
"Không bằng anh gọi điện cho em."
Từ Mạt sờ lên chiếc tai thỏ làm suy giảm khí chất của mình.
Trần Thời Vĩ cười: "Nơi đông người, sóng yếu lắm."
Không còn cách nào, cô đành đội tai thỏ chơi tiếp.
Thời gian eo hẹp, Trần Thời Vĩ lên kế hoạch gọn gàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!